40 câu chuyện kể cho bé ngôn từ đẹp

40 truyện kể cho bé, nuôi dưỡng tình yêu thương, sự tự lập, đoàn kết và những đức tính tốt đẹp cho bé. Truyện kể cho bé từ 0-7 tuổi bên dưới được tuyển chọn là những câu chuyện có ngôn từ đẹp, thái độ tích cực.

Những câu chuyện đơn giản sẽ giúp con nuôi dưỡng tâm hồn.

1.  Cây táo thần

truyện kể cho bé ngôn từ đẹp

Ngày xửa, ngày xưa đã lâu lắm rồi, có một cây táo thần mọc ở ngoại ô thành phố. Hàng ngày bọn trẻ thường đến chơi ở đó, nô đùa xung quanh cây táo và bứt những quả táo ngon trên cành để chia nhau ăn.

Một hôm có một cậu bé không biết từ đâu đến, cậu bé cau mày nói với bọn trẻ:

Này chúng mày, vườn này là của tao, tao đã mua từ trước. Cây táo này là của tao, chúng mày đi chỗ khác chơi, cấm không được đến đây nữa.

Nghe vậy, bọn trẻ rất buồn, tất cả cúi đầu lặng lẽ ra về, chỉ còn cậu bé hống hách ở lại.

Cây táo biết tất cả mọi chuyện, bằng phép lạ nó làm cho cậu bé ngủ thiếp đi dưới gốc cây và cũng bằng phép lạ nó làm cho cậu bé nằm mơ. Cậu bé mơ thấy trên thân cây táo có một cái hốc rất lớn.

Cậu cảm thấy bụng đói cồn cào. Cậu bé trèo lên cây và định bứt táo để ăn. Nhưng mỗi khi tay cậu bé chạm vào một quả táo thì cành táo laị quay đi chỗ khác và quả táo lại rơi vào cái hốc to tướng ở thân cây. Cứ như vậy cho đến khi tất cả trên cành rơi vào hết cái hốc, chỉ còn trơ lại một quả trên cành.

Cậu bé ngồi dưới gốc cây và khóc. Đến lúc đó cây táo mới cất tiếng hỏi:

Tại sao cháu khóc?

Cậu bé mếu máo trả lời:

Ông ích kỉ quá. Ông ăn hết cả táo, ông không cho cháu một quả nào. Cháu đói lắm rồi ông ạ.

Cây táo cười và nói:

Cháu có nhớ là cháu đã đuổi hết tất cả các bạn không? Các bạn cũng muốn ăn táo của ông nhưng cháu không cho các bạn một quả nào, như vậy cháu có ích kỉ không?

Cậu bé nhớ lại lúc các bạn buồn rầu ra về, cậu bé thấy ân hận vô cùng, cậu bé ngước nhìn cây táo và nói:

Vâng cháu biết lỗi rồi!

Cây táo cất tiếng cười vang, rung cả cây, làm cho quả táo còn lại cũng rơi trúng đầu cậu bé, cậu bé giật mình tỉnh giấc.

Cậu bé ngơ ngác nhìn xung quanh, cậu bé thấy mình đang nằm dưới gốc cây. Cái hố to tướng trên cây táo biến mất.

Cây táo vẫn đứng yên lặng và trên cây vẫn sai trĩu quả.

Cậu bé chồm dậy, nhớ đến giấc mơ, cậu vội chạy đi gọi các bạn:

Này các bạn ơi! Quay lại đây chơi đi. Mình xin lỗi các bạn vì đã đuổi các bạn đi.

Thế là tất cả cùng nhau chạy ra vườn. Cậu tự mình trèo lên bứt những quả chín ném xuống cho các bạn. Các bạn lại cười đùa vui vẻ. Cậu bé chợt hiểu rằng điều hạnh phúc nhất trên trái đất này là cùng chia sẻ niềm vui với mọi người.

Dạy con hiểu: Chỉ khi biết chia sẻ những thứ mình có với mọi người chúng ta mới có được niềm vui và hạnh phúc thực sự

2.   Người thợ săn và những chú chim bồ câu

Ở ngoài một ngôi làng nọ, có một cây đa rất lớn. Phía trên cây, có nhiều loại chim khác nhau làm tổ. Còn dưới những tán lá, khách bộ hành thường ngồi lại nghỉ ngơi sau khi đi một chặng đường dài. Một ngày nọ, có một người thợ săn đến khu vực này và nhìn thấy trên cây có rất nhiều chim. Anh ta tìm cách đặt bẫy những chú chim này, nhưng một con quạ đã biết được điều đó và cảnh báo cho những con chim khác.

Đúng lúc này, có một đàn chim bồ câu đang bay gần đó. Chúng nhìn thấy có rất nhiều hạt thóc nên đã sà xuống ăn. Chẳng mấy chốc, chúng bị mắc kẹt trong chiếc lưới của người thợ săn. Dù rất sợ hãi nhưng con chim đầu đàn đã nghĩ ra một kế hoạch. Nó bảo với cả đàn: “Trong khi người thợ săn chưa quay về, chúng ta hãy hợp lực lại để mổ rách chiếc lưới này. Sau đó, một con sẽ thoát ra và tìm kiếm sự giúp đỡ”.

Các chú chim bồ câu đều đồng lòng, hợp sức lại để cắn rách chiếc lưới. Khi chiếc lưới đã rách, con chim đầu đàn nhanh chóng bay khỏi chỗ đó. Nó nghĩ: “Bây giờ mình phải bay đến nhà chuột để nhờ các bạn ấy cắn rách chiếc lưới”.

Nghĩ sao làm vậy, chú đã bay thẳng đến chỗ của chuột nhờ giúp đỡ. Chẳng bao lâu, cả đàn chuột kéo đến và cắn chiếc lưới rách tan tành. Đàn bồ câu liền bay vút lên trời cao.

Ý nghĩa của câu chuyện: Đoàn kết là sức mạnh vô địch. Để dạy các con về ý nghĩa cao đẹp này, bố mẹ nên thường xuyên kể truyện này cho bé nghe nhé!

Nghe câu chuyện này, bố mẹ nên giải thích rõ ý nghĩa để con hiểu hơn nhé! Để bé hiểu được khi khó khăn cần sự giúp đỡ, cần sự linh hoạt và đoàn kết với nhau.

3.   Con lừa hát

Ngày xửa ngày xưa, có một người giặt đồ thuê nuôi một con lừa để giúp anh ta vận chuyển quần áo từ nhà ra bờ sông và ngược lại. Thế nhưng, con lừa này không thích những món ăn mà ông chủ cho nó. Vì vậy, nó quyết định đi đến cánh đồng gần đó để ăn món cỏ mà nó yêu thích.

Một ngày nọ, khi đang đi, chú lừa gặp một con cáo và kết bạn với no. Chúng tìm thấy một cánh đồng trồng toàn dưa hấu và cùng nhau ăn. Dưa hấu quá ngon nên lừa ăn rất nhiều và cao hứng nói với con cáo rằng: “Tôi muốn hát”.

Con cáo đáp: “Nếu cậu hát, con người sẽ biết mình đang phá hoại mùa màng của họ và sẽ chạy đến đuổi chúng ta ”. Con lừa không nghe lời khuyên của cáo mà vẫn hát. Con lừa hát và người nông dân nghe thấy, họ đến dùng gậy xua nó ra khỏi vườn, rào vườn lại và không cho nó vào vườn dẫm nát dưa hấu nữa.

Từ đó trở đi, con lừa đã ý thức làm việc hơn, chăm chỉ làm việc cùng với anh thợ giặt. Anh thợ giặt cắt cỏ, phơi rơm cho lừa ăn no bụng.

Bản gốc là: Con cáo vội lỉnh mất khi nghe con lừa hát. Còn những người nông dân chạy ra và đuổi đánh con rùa. Nhưng các bạn nhỏ sau khi nghe chuyện đã suy nghĩ rất nhiều và nó nói không thích hành động đuổi đánh con lừa. Như vậy con lừa sẽ không thể làm việc, và không thấy hạnh phúc khi ở cùng con người nữa. Cho nên các cô đã cố ý đổi một chút câu chuyện để các bé có thái độ và tinh thần tích cực hơn. Biết sửa đổi khi làm sai, biết hợp tác để cùng có lợi.

truyện con lừa hát, truyện giáo dục sớm cho bé

Ý nghĩa của câu chuyện: Hãy học cách biết lắng nghe người khác. Con chỉ được vào những khu vườn có sự cho phép. Sẽ có những chỗ nguy hiểm hoặc những khu vực con sẽ chưa vào được. Lúc đó con cần tham khảo ý kiến của bố mẹ.

Hỏi bé nếu con là cáo, con sẽ nói gì với con lừa nữa.

4.   Tại sao đít con khỉ lại màu đỏ?

Ngày xưa, ở một ngôi làng kia, có rất nhiều chàng trai và cô gái. Mỗi tối sau khi dùng bữa xong, họ tụ tập quanh đống lửa và bắt đầu nhảy múa. Do đó, ngôi làng này có tên gọi là Ngôi làng nhảy múa.

Một đêm nọ, có một con khỉ đến gần nơi đang diễn ra lửa trại. Nó mặc quần áo, đeo kính giống như con người và mang theo một số món quà nhỏ để tặng cho các cô gái. Mọi người đang hòa mình vào âm nhạc và nhảy múa nên chẳng ai nhận ra nó là một con khỉ cả.

Cứ như vậy, mỗi đêm con khỉ lại đến và tặng quà cho các cô gái. Điều này làm các cô gái yêu quý khỉ hơn, còn các chàng trai ghen tỵ với khỉ. Họ quyết định phải tìm ra cho được người hay tặng quà cho các cô gái thật sự là ai. Thế là, như mọi hôm, con khỉ lại đến nhảy múa. Sau khi nhảy múa, các chàng trai theo dõi và phát hiện ra đó chỉ là một con khỉ. Các chàng trai quyết định dạy cho con khỉ một bài học.

Hôm sau, họ đặt một bếp lửa nóng ở nơi con khỉ hay ngồi và dùng lá che lại. Khi con khỉ ngồi xuống, nó nhảy dựng lên đau đớn. Các cô gái ngơ ngác không hiểu chuyện gì đang xảy ra nên các chàng trai đã giải thích cho họ hiểu. Mọi người đều quyết định đuổi con khỉ đi. Kể từ đó, đít của con khỉ bắt đầu có màu đỏ do ảnh hưởng của vết bỏng hôm nào.

Ý nghĩa của câu chuyện: Đừng bao giờ đóng giả làm người khác.

5.   Kể cho bé nghe câu chuyện dê và cáo

Trong một khu rừng nọ, có một con sư tử rất hung bạo, sống trong một cái hang lớn và chứa nhiều thức ăn. Một hôm, con sư tử đi ra khỏi hang. Nhân lúc đó, một con cáo đã lẻn vào và ăn tất cả thức ăn có trong hang. Con cáo nghĩ: “Ước gì ngày nào mình cũng được ăn uống no say như thế này”.

Sau khi đánh chén no nê, cáo đi dạo xung quanh và tận hưởng cảm giác lâng lâng khi mới ăn một bữa ngon lành. Đột nhiên, con cáo bất ngờ té xuống. Khi hoàn hồn lại, con cáo phát hiện ra rằng mình đã rơi xuống một cái giếng sâu nhưng không có nhiều nước.

Lúc đầu, cáo rất tức giận với bản thân và tự trách tại sao mình lại không cẩn thận như vậy. Sau đó, nó cố gắng leo ra ngoài nhưng không thành công. Bỗng nhiên, cáo nghe thấy một giọng nói từ trên vọng xuống: “Cậu đang làm gì ở đó vậy?”. Cáo ngước lên nhìn và nhận ra rằng đó là con dê. Mừng quá, cáo nói: “Cậu biết không, tớ ở làng kế bên nhưng đang gặp hạn hán. Do đó, tớ phải nhảy xuống đây để lấy nước uống”.

Nghe vậy, dê nhảy xuống giếng ngay lập tức. Lợi dụng điều đó, cáo đã nhanh chóng dựa vào những cái sừng dài của dê để leo lên khỏi giếng. Cáo quay lại nói: “Cậu thật ngốc. Nếu có hạn hán, thì những con chim đã thông báo với muông thú trong rừng rồi”.

Ý nghĩa của câu chuyện: Không bao giờ tin tưởng ai đó một cách mù quáng.

Đây là một câu chuyện kể dựa theo phiên bản The fox and the goat của nước ngoài. Nhiều bé sẽ sợ hãi và khóc khi nghe câu chuyện này vì thấy chú dê ở dưới giếng. Bố mẹ có thể gợi mở dê có thể làm gì để thoát ra khỏi đó. Và nhắc bé về việc khi con nghe bất cứ thứ gì, hay nhìn nhận bất cứ điều gì hãy quan sát kỹ xung quanh.

6.   Câu lạc bộ các bà mẹ

Một ngày nọ, tất cả bà mẹ thú trong rừng tập hợp lại với nhau và bắt đầu so sánh xem con của ai là giỏi nhất và ai đẻ được nhiều con nhất. Mẹ nai nói rằng con mình là to lớn nhất. Mẹ chó rừng lại nói con mình có hàm răng sắc bén nhất và con mình đông nhất. Trong khi đó, mẹ chim sẻ lại cho rằng con mình giỏi nhất và mình sinh nhiều con nhất.

Cuối cùng, đến lượt mẹ sư tử, sư tử chỉ có một chú sư tử con. Những bà mẹ khác hỏi: “Chỉ có một đứa thôi à? Sao chị đẻ ít vậy? Chúng tôi đều có nhiều con hơn chị. Tại sao con của chị lại giỏi nhất cơ chứ?”. Mẹ sư tử tự hào nói: “Bởi vì con của tôi sẽ trở thành chúa sơn lâm ở đây”. Nghe vậy, tất cả đều im lặng và giải tán cuộc họp.

Ý nghĩa của câu chuyện: Hành động quan trọng hơn lời nói. Chính hành động sẽ chứng minh cho lời nói của bạn.

7.   Kiến con đi ô tô

Kiến con leo lên xe buýt. Kiến muốn vào rừng xanh thăm bà ngoại. Trên xe đã có dê con, chó con, khỉ con, lợn con ngồi. Có bạn trong bọn họ vào rừng hái nấm, có bạn vào rừng chơi trốn tìm, có bạn đến dạo chơi ở bên hồ ở trong rừng.

“Bim Bim”, xe dừng ở bến đón khách. Một bác gấu lên xe. Bác đến rừng xanh để thăm cháu. “Ngồi vào đâu bây giờ?”, chỗ ngồi đã chật kín.

Dê con bảo: “Bác gấu ơi, đến ngồi chỗ của cháu đi bác!”.

Chó con bảo: “Bác gấu ơi, đến ngồi chỗ của cháu đi bác!”.

Mọi người cùng bảo: “Bác gấu ơi, đến ngồi chỗ của cháu đi bác!”.

Bác gấu nói: “Cám ơn các bạn, cám ơn các bạn nhỏ tốt bụng. Bác ngồi chỗ của các cháu, các cháu lại phải đứng”.

Lúc đó kiến mới leo đến bên bác gấu, cố nhoi lên và cất giọng nói: “Không, không, mời bác lại ngồi chỗ của cháu”.

Bác gấu hỏi lại: “Thế cháu ngồi vào đâu?”. Kiến con lấp láy ánh mắt một cách hóm hỉnh. Bác gấu ngồi vào chỗ của kiến con. “Ồ, kiến con đi đâu rồi nhỉ?”.

“Bác gấu ơi, cháu ở đây!”. Bên tai bác gấu vang lên tiếng của kiếng. Té ra kiến con đã leo lên vai bác gấu ngồi chễm chệ trên đó.

Trên đường đi, kiến con hát cho bác gấu nghe nhiều bài hát. Những bài hát du dương quá, hay quá khiến bác gấu lim dim đôi mắt, nghẹo đầu lắng nghe.

8.   Củ cải trắng

Mùa đông đã đến rồi trời lạnh buốt, Thỏ con không có gì để ăn cả. Thỏ con mặc áo vào rồi ra ngoài kiếm thức ăn. Nó đi mãi đi mãi cuối cùng cũng tìm được 2 củ cải trắng. Thỏ con reo lên:

– Ôi, ở đây có hai củ cải trắng liền, mình thật là may mắn!

Thỏ con đói bụng, muốn ăn lắm rồi. Nhưng Thỏ lại nghĩ:

– Ừm… trời lạnh thế này, chắc Dê con cũng không có cái gì để ăn đâu. Mình phải mang cho Dê con một củ mới được.

Thế là Thỏ con đi sang nhà bạn Dê nhưng Dê con không có nhà nên Thỏ đặt củ cải lên bàn rồi đi về.

Tình cờ, Dê con đi chơi cũng tìm được một củ cải trắng nhưng nó chỉ ăn trước một nửa.

Về đến nhà, lại thấy có một củ cải trắng ở trên bàn Dê thèm ăn lắm, nhưng lại nghĩ:

– Ôi trời lạnh thế này chắc Hươu con không có cái gì để ăn rồi, mình phải mang cho Hươu con mới được.

Dê con đến nhà Hươu nhưng Hươu lại đi vắng, Dê con bèn đặt củ cải ở trên bàn rồi về.

Khi Hươu về nhà, thấy củ cải ở trên bàn, Hươu ngạc nhiên lắm.

– Ồ, củ cải trắng ở đâu mà ngon vậy nhỉ. Xuỵt… thích quá. Nhưng chắc trời lạnh thế này, Thỏ con cũng không có gì ăn đâu.

Mình phải mang sang cho Thỏ mới được.

Khi Hươu đến thì Thỏ con đang ngủ rất say. Khi tỉnh dậy Thỏ lại thấy trên bàn mình xuất hiện một củ cải trắng.

Thỏ vui lắm nó chạy đi gọi các bạn:

– Bạn Hươu ơi, bạn Dê ơi hãy đến nhà tôi, chúng ta cùng ăn củ cải trắng thơm ngon này.

Thế là cuối cùng, củ cải trắng ấy được chia sẻ cho cả ba người bạn tốt bụng của chúng ta.

Dạy con hiểu: Khi cho đi bạn sẽ nhận lại được nhiều hơn những thứ mình có.

9.   Dê đen và Dê trắng

Dê đen và Dê trắng cùng sống trong một khu rừng. Hàng ngày, cả hai thường đến uống nước và tìm cái ăn ở trong khu rừng quen thuộc.

Một hôm, Dê trắng đi tìm cái ăn và uống nước suối như mọi khi. Dê đang mải mê ngặm cỏ, bất chợt một con Sói ở đâu nhảy xổ ra.

Sói quát hỏi:- Dê kia! mi đi đâu?

Dê trắng sợ rúm cả người, lắp bắp:

– Dạ, dạ, tôi đi tìm… tìm cỏ non và…và uống nước suối ạ!

Sói lại quát hỏi:

– Mi có gì ở chân?

– Dạ, dạ, chân của tôi có móng ạ…ạ!

– Trên đầu mi có gì?

– Dạ, dạ, trên đầu tôi có đôi sừng mới nhú…

Sói càng quát to hơn:

– Trái tim mi thế nào?

– Ôi, ôi, trái…trái tim tôi đang run sợ…sợ…

– Hahaha…

Sói cười vang rồi ăn thịt chú Dê trắng tội nghiệp.

Dê đen cũng đi tới khu rừng để ăn cỏ non và uống nước suối. Đang tha thẩn ngặm cỏ, chợt Sói xuất hiện, nó quát hỏi:

– Dê kia, mi đi đâu?

Dê đen nhìn con Sói từ đầu tới chân rồi ngước cổ trả lời:

– Ta đi tìm kẻ nào thích gây sự đây! Sói bị bất ngờ, nó hỏi tiếp:

– Thế dưới chân mi có gì?

– Chân thép của ta có móng bằng đồng.

– Thế…thế…trên đầu mi có gì?

– Trên đầu của ta có đôi sừng bằng kim cương!

Sói sợ lắm rồi, nhưng vẫn cố hỏi:

– Mi…mi…trái tim mi thế nào?

Dê đen dõng dạc trả lời:

– Trái tim thép của ta bảo ta rằng: hãy cắm đôi sừng kim cương vào đầu Sói. Nào, Sói hãy lại đây.

Ôi trời, sợ quá, con Sói ba chân bốn cẳng chạy biến vào rừng, từ đó không ai trông thấy nó lởn vởn ở khu rừng đó nữa.

Dạy con hiểu: Qua câu chuyện ngụ ngôn trên, bạn có thể truyền tải nhiều thông điệp khác nhau cho bé hiểu. Chẳng hạn như biết cách ứng xử trước các tình huống khó, nguy hiểm, lạc quan và bản lĩnh để xử lý vấn đề.

10. Cậu bé chăn cừu và cây đa cổ thụ

Đó là một thứ cây to, khỏe, lá của nó rậm rạp đến nỗi không một tia nắng nào có thể lọt qua được. Vào những ngày trời nắng nóng người ta thường nghỉ chân một lát và trò chuyện hàn huyên cùng cây dưới bóng cây mát rượi. Mọi người ai cũng biết rằng cây đa rất thông thái vì cây đã có tuổi, đã từng trải.

Một hôm, có một cậu bé chăn cừu ngồi nghỉ mát dưới gốc cây sau một ngày dài phơi mình dưới nắng cậu bé thấy người mệt mỏi và nóng bức. Một làn gió mơn man thổi thoa nhẹ lên tấm thân mỏi mệt của chú bé.

Cậu bé bắt đầu thấy buồn ngủ. Vừa đặt mình xuống cậu bé bỗng ngước mắt nhìn lên những cành cây. Bấy giờ cậu bé bỗng thấy mình thật kiêu hãnh, cậu vẫn thường hay khoe với mọi người rằng cậu có tài chăn cừu và đàn cừu của cậu nhờ vậy mà lớn rất nhanh. Khi cậu bé phát hiện ra cây đa chỉ có những chùm quả rất nhỏ nó bắt đầu thấy ngạc nhiên.

Cậu bắt đầu chế giễu: hư, một cái cây to khỏe thế này mà làm sao chỉ có những bông hoa những chùm quả bé tí tẹo thế kia, mọi người vẫn bảo là cái cây này thông thái lắm kia mà nhưng làm sao nó có thể thông thái khi mà quả của nó chỉ toàn bé xíu như vậy.

ĩ nhiên là cây đa nghe hết những lời của cậu bé nhưng cây vẫn im lặng và cành lá chỉ khẽ rung rinh đủ để cho gió cất lên khúc hát ru êm dịu. Cậu bé bắt đầu ngủ, cậu ngáy o o…. Cốc.

Quả đa nhỏ rụng chính giữa trán của cậu bé, nó bừng tỉnh nhưng càu nhàu: “gừm… người ta vừa mới chợp mắt được có một tí”, rồi nó nhặt quả đa lên chưa hết chưa biết định làm gì với quả đa này bỗng nhiên cậu bé nghe thấy có tiếng cười khúc khích, cậu nghe thấy cây hỏi:

“Có đau không ?”.

“Không nhưng mà làm người ta mất cả giấc ngủ”.

“Đó là bài học cho cậu bé to đầu đấy. Cậu chẳng vừa nhạo tôi là chỉ sinh ra toàn những quả nhỏ xíu là gì”.

“Tôi nhạo đấy tại sao người đời lại bảo bác là thông thái được nhỉ? Phá giấc ngủ trưa của người khác! Thế cũng là thông minh chắc! “.

Cây cười và nói: “Này này anh bạn anh hãy nghe đây những chiếc lá của tôi cho cậu bóng mát để cậu lấy chỗ nghỉ ngơi. ừ thì cứ cho là quả của tôi nó bé đi chăng nữa nhưng chẳng lẽ cậu không thấy rằng tạo hóa hoạt động rất hoàn chỉnh đó sao. Cậu thử tưởng tượng xem, nếu quả của tôi to như quả dừa thì điều gì sẽ xảy ra khi nó rơi vào đầu cậu”.

Cậu bé im thin thít: “ừ nhở”. Câu chưa hề nghĩ đến điều này bao giờ cả.

Cây lại nhẹ nhàng tiếp lời: “Những người khiêm tốn có thể học hỏi rất nhiều điều từ việc quan sát những vật xung quanh đấy cậu bé ạ”.

“Vâng bác đa bác cứ nói tiếp đi”.

“Cậu hãy bắt đầu làm bạn với những gì ở quanh cậu. Chúng ta tất cả đều cần tới nhau. Cậu cứ nhìn bầy ong kia mà xem. Nhờ có ong mà hoa của tôi mới có thể trở thành quả. Thế còn bầy chim kia thì sao. Chúng làm tổ ngay giữa tán lá của tôi đây này. Những con chim bố mẹ kia phải làm việc vất vả cả ngày để bắt sâu nuôi con và cậu có biết việc làm đó có ý nghĩa gì với tôi không?”.

“Không, có ý nghĩa gì vậy hả bác?”.

“Sâu ăn lá chính vậy loài chim kia chính là những người bạn của tôi. Chúng còn giúp cả cậu nữa đấy, sở dĩ cừu của cậu có đủ lá và cỏ để ăn là vì chim chóc đã tiêu diệt hết các loài côn trùng và sâu bọ. Và chưa hết đâu cậu bé ạ!”.

“Còn gì thế nữa hả bác đa”.

“Cậu hãy nhìn xuống chân mình mà xem, những chiếc lá rụng tạo thành lớp thảm mục, những con sâu đào đất ngoi lên để ăn lá, chúng đào đất thành những lỗ nhỏ, nhờ đó không khí có thể vào được trong đất. Có không khí trong đất nên bộ rễ của tôi mới khỏe thế nào đấy. Rễ khỏe nên tôi cũng khỏe hơn. Nào thế bây giờ cậu trẻ đã hiểu chưa?”.

“Cháu hiểu rồi thưa bác. Bác tha lỗi cho cháu nhé vì đã cười nhạo bác bác đa ạ”.

” Không sao bây giờ cháu hãy ra dắt cừu về đi.”

Có thể cậu bé chăn cừu không phải ngay sau đó sẽ trở nên khiêm tốn, học hỏi luôn được nhưng rõ ràng là cậu đã nhận ra người ta không thể sống lẻ loi phải không các bé.

11. Cậu bé mũi dài

Ngày xưa có một cậu bé có cái mũi rất dài,vì thế mọi người gọi cậu là: “Bé mũi dài”

Một buổi sáng đẹp trời, tiếng gió vi vu thổi, tiếng chim Họa Mi hót véo von. Bé Mũi dài nhìn thấy vườn hoa với muôn vàn bông hoa đua sắc khác nhau: Hoa Hướng Dương vàng rực, Hoa Hồng, Hoa Cẩm Chướng đỏ tươi.

Chú bé nhìn thấy một cây táo sai trĩu quả,những quả táo chín đỏ, thơm nức. Chú vội vàng leo lên cây để hái nhưng… chú không trèo lên được vì vướng phải cái mũi dài của mình. Bực quá chú nói: “Ước gì cái mũi của tôi biến mất, tôi chẳng cần cái mũi, tôi chỉ cần cái miệng để ăn đủ thứ thơm ngon trên đời, cũng chẳng cần có tai làm gì cả”.

Lúc đó chú Ong, cô Họa Mi đứng gần đó, thấy vậy đều ngạc nhiên nói:

– Tại sao bạn không cần mũi? Đối với tôi mũi rất cần, có mũi tôi mới có thể thở được, ngửi và phân biệt được các mùi thơm khác nhau của các loài hoa.

Lúc đó chim Họa Mi bay đến chỗ Mũi dài nói:

– Nếu bạn không có tai thì làm sao nghe được tiếng hót của tôi và những âm thanh kỳ diệu xung quanh.

Các cô hoa cũng rung rinh nói:

– Nếu bạn không có mắt bạn có nhìn thấy những màu hoa rực rỡ của chúng tôi không?

Bé mũi dài nghe xong hốt hoảng thấy mình không thể thiếu chúng được. Từ đó cậu luôn giữ gìn vệ sinh cơ thể, giữ gìn đôi mắt, cái mũi… không bao giờ có ý định vứt chúng đi nữa.

12.   Chú chim nhỏ chưa siêng năng

Có một chú chim nhỏ được bố mẹ cưng chiều nên không siêng năng làm việc. Hàng ngày, ngoài việc ăn chơi và ngủ, chú chẳng làm gì cả. Một hôm các bạn chim rủ rê:

– Chim nhỏ ơi, hãy học bay cùng với tụi mình đi.

– Học bay làm gì? Tớ có bố mẹ chăm sóc, bảo vệ rồi nên không cần học nữa đâu.

Nói rồi chim nhỏ bỏ đi chỗ khác, lấy bánh trái ra ăn. Các bạn chim chỉ biết lắc đầu rồi kéo nhau đi học bay. Chim nhỏ vừa thưởng thức đồ ăn vừa lầm bầm:

– Mình không ngốc khi có đồ ăn ngon mà không ăn, lại đi học những thứ vô bổ.

Một tháng qua đi, các bạn chim đều đã biết bay. Chúng rủ nhau đến thăm chim nhỏ và ngạc nhiên khi thấy nó rất béo ú. Chim nhỏ thì chẳng quan tâm gì đến các bạn mà quay lưng lại tiếp tục ngủ.

Thấy vậy, các bạn chim lần lượt bay đi. Lúc đó, một con rắn núp trong tán cây hiện ra, thè cái lưỡi gớm ghiếc và bò từ từ đến chỗ chim nhỏ đang nằm.

Chim nhỏ vẫn đang ngủ say nên không biết nguy hiểm đang rình rập mình. May sao, các bạn chim đang bay lượn gần đó đã nhìn thấy cảnh tượng này bèn sà nhanh xuống la toáng lên, báo động cho chim nhỏ:

– Chim nhỏ dậy đi, mau bay đi thôi, có rắn kìa.

Chim nhỏ giật mình tỉnh dậy, định vỗ cánh bay, nhưng do không biết bay nên đã rơi từ trên cây xuống. Các bạn của chim nhỏ nhanh trí cắp hai cái cánh của nó rồi bay đến nơi an toàn. Bị mất con mồi, rắn vô cùng tức giận.

Sau khi hoàn hồn, chim nhỏ rất cảm kích ơn cứu mạng của các bạn, nhưng chợt nghĩ tới thái độ lúc trước của mình, nó đỏ mặt hổ thẹn, nói lí nhí:

– Các cậu cho tớ xin lỗi nha. Cảm ơn các cậu đã cứu tớ. Tớ biết lỗi rồi, tớ sẽ học bay như các cậu, các cậu dạy cho tớ bay nhé.

Các bạn chim đồng thanh:

– Tất nhiên là được, nhưng mà…

– Nhưng mà sao? – Chim nhỏ hỏi.

– Cậu phải giảm béo đã, nếu không thì với cái bụng tròn vo, cậu làm sao bay?

Cả bọn cùng cười vui vẻ, một bạn chim tiếp lời:

– Bọn tớ đùa thôi, tụi mình cùng tập cho chim nhỏ bay nào.

Vậy là chim nhỏ đã bỏ thói quen lười biếng của mình, tập bay cùng các bạn.

13. Tại sao gà trống gáy

Ngày xưa, Gà Trống có một bộ lông thật là sặc sỡ, đẹp lộng lẫy. Trong khi đó, Công chỉ có một bộ lông khá óng ả, nhưng không được đẹp bằng lông của Gà Trống.

Một hôm, Gà đang đi dạo trong rừng thì gặp Công. Cả hai chuyện trò hợp tính nên kết bạn cùng nhau. Từ đó Công có nhiều dịp nhìn ngắm bộ lông của Gà, và thường mơ ước được có bộ lông đẹp như thế. Còn Gà thì vô tình không biết sự mong ước của Công, nên vẫn vô tình phô trương nét đẹp của bộ lông mình cho Công thấy. Khiến Công ngày càng thêm thèm muốn chiếm đoạt bộ lông đó.

Đến ngày kia, Công chợt nghĩ ra một kế để gạt Gà. Công giả bộ buồn rầu và than phiền cùng Gà:

– Buồn quá bạn ạ, chiều nay tôi phải dự tiệc cùng bạn bè nhưng lại chẳng có bộ áo nào đẹp để đi dự tiệc cả.

– Gà ngắm nghía Công rồi nói:

– Bộ áo của bạn cũng đẹp lắm. Chẳng mấy ai có được bộ áo như bạn đâu. Công ạ, bạn đừng buồn nữa.

Công vẫn thở dài, rồi ngỏ ý:

– Bộ áo của tôi tuy cũng không tệ, nhưng bì sao được với bộ của bạn. Kìa, bạn nhìn thử mà xem. Dáng bạn oai phong lẫm liệt. Trên đầu thì có cái mào đỏ dựng đứng trông như vương miện của vua. Đôi chân vàng óng trông như đôi hia vàng. Còn bộ lông của bạn thì quả thật tuyệt vời vô cùng. Óng ánh đủ màu cầu vồng. Trông thật rực rỡ và uy nghi. Đẹp vô cùng. Giá mà bạn cho tôi mượn tạm bộ áo bạn để đi dự tiệc thì quý biết chừng nào.

Gà vui khi nghe Công khen ngợi bộ áo của mình nên tỏ vẻ dễ dãi, đồng ý cho Công mượn. Công mừng quá vội trao đổi áo với Gà ngay lập tức. Trước khi chia tay với Gà, Công còn hứa chắc chắn rằng sẽ trả lại bộ áo cho Gà ngay sớm hôm sau, trước lúc mặt trời mọc. Gà tin lời nên vui vẻ chờ đợi.

Nhưng than ôi! Gà cứ chờ mãi, chờ mãi. Mặt trời mọc rồi lại lặn, lặn rồi lại mọc mà vẫn chẳng thấy bóng dáng của Công. Gà tiếc bộ áo lộng lẫy của mình vô cùng nên cứ thao thức. Trời vừa hửng sáng, mặt trời sắp sửa mọc thì Gà đã vội choàng dậy mà cất cao giọng gọi:

– Ò…ó…o…o… Ò…ó…o…o…. Sáng rồi, Công ơi, trả áo cho tôi… Ò…ó…o…o… Ò…ó…o…o..

Và cũng từ đó đến nay, Công mới có bộ lông thật lộng lẫy như ta thường thấy. Mỗi khi nhớ lại chuyện xưa, Công lại thích chí giương cánh, xòe bộ lông đuôi óng ánh rực rỡ ra để khoe. Còn Gà Trống chỉ còn có bộ lông như hiện tại, và Gà vẫn cất cao giọng mỗi buổi sáng đến mong Công nghe mà trả lại áo cho Gà

14.   Truyện bồ nông con lạc mẹ

Gia đình nhà bồ nông làm tổ trên một nhánh cây cổ thụ to nhất khu rừng, cạnh dòng suối trong vắt, hiền hòa. Bồ nông con thích đeo chiếc còi nhỏ xinh mà mẹ đã làm cho, bay ra khỏi chiếc tổ ấm áp để sải những cánh tự do trên bầu trời. Có hôm vì mãi chơi, đến tối mịt bồ nông con mới về đến nhà. Biết tính con nên hàng ngày bồ nông mẹ thường nhắc nhở:

– Con nhớ mang theo chiếc còi, phòng khi nguy hiểm lấy ra dùng. Mẹ sẽ nghe tiếng mà bay đến.

Một hôm do mải miết rong ruổi nên bồ nông con đi xa dần rồi không nhớ đường về. Bị lạc khi trời sắp về chiều, bồ nông con hốt hoảng đáp xuống một cành cây, nơi có tiếng kêu ríu rít của đồng loại. Thế nhưng đó chỉ là một cái bẫy. Con người dùng máy phát ra tiếng kêu của các loài chim để dụ những chú chim khác sa vào. Bồ nông con sợ hãi:

– Nguy rồi, mình đã mắc bẫy, làm sao đây?

Sau một hồi loay hoay tìm lối thoát, nó nhớ lời mẹ từng dặn nên bình tĩnh, không vùng vẫy vì có thể mắc vào lưới chặt hơn. Chiếc còi mang theo bên mình giờ đã phát huy tác dụng. Bồ nông con cố thổi lên từng hồi. Mệt quá nó dừng lại vài giây rồi thổi tiếp.

Cứ thế, ậm thanh của những hồi còi vang lên, ngân xa. Lúc này trời chập choạng tối, bồ nông mẹ chờ mãi mà chưa thấy con về nên dáo dác đi tìm. Chợt bồ nông mẹ nghe thấy tiếng còi của con. Nó mừng lắm, vội vã bay đến nơi phát ra tiếng còi.

May mắn thay con người vẫn chưa cất bẫy. Gặp được con, bồ nông mẹ cố giải thoát cho con nhưng vì lưới quá nặng, một mình nó không thể làm gì để nâng lưới lên. Bồ nông mẹ đành bay đi kêu những con trong bầy đàn đến nhờ giúp đỡ.

Thoát nạn, bồ nông con mừng đến rơi nước mắt, rối rít cảm ơn mọi người đã cứu mình. Bồ nông con đã học được một bài học nhớ đời vì đã ham chơi. Nó hứa với mẹ từ nay không đi chơi xa như thế nữa.

Ý nghĩa câu chuyện: Bồ nông con suýt chút nữa là gặp nguy hiểm đến tính mạng. Vì vậy khi đến nơi xa lạ, bé nên đi cùng và nghe theo hướng dẫn của người lớn nhé. Nếu đi lạc, bé hãy bình tĩnh nhờ người khác giúp mình tìm người thân.

15.  Truyện bà tiên kẹo

Ở một vương quốc xa xôi nọ, có một bà tiên kẹo rất hiền lành và yêu thương trẻ con. Trong nhà bà lúc nào cũng có đủ các loại kẹo với nhiều màu sắc khác nhau. Bà thường dùng kẹo để thưởng cho các em bé ngoan ngoãn.

Bà tiên kẹo đi khắp nơi trên trái đất, đến từng thôn xóm để xem trẻ em ở vùng đó có ngoan không. Nếu gặp bé nào ngoan, bà sẽ thưởng kẹo, còn không thì bà sẽ dạy dỗ thêm. Một ngày kia, bà đến một ngôi làng có tên là Hoa Hồng và hóa thân thành một bà lão trong bộ quần áo rách rưới, ngồi dưới một gốc cây đầu làng.

Bé Tít và Xoắn đi mua bánh mì cho mẹ ngang qua và nhìn thấy bà bị ngất bên đường. Tít định chạy lại xem nhưng Xoắn ngăn lại:

– Đừng đến gần bà ấy anh Tít ơi, trông bà ấy bẩn thỉu, sẽ lây bệnh cho hai anh em mình mất.

Tít mặc kệ Xoắn nói, chạy đến bên bà và lay hỏi:

– Bà ơi, bà bị sao thế?

Bà lão trả lời:

– Ta đói lắm, ba ngày nay ta chẳng có gì để ăn cả.

Tít liền đưa ổ bánh mì cho bà lão. Xoắn la lên:

– Mẹ sẽ la anh cho mà xem.

Bà lão cảm ơn Tít. Khi ăn xong bánh, bà chống gậy đi mất.

Về tới nhà, Xoắn đã chạy tới mach mẹ mọi chuyện. Không hề la rầy Tít, mẹ còn bảo với Xoắn:

– Không có bánh mì cũng không sao đâu con ạ. Chúng ta có thể uống sữa cũng được. Anh Tít đã giúp đỡ người khác, đây là việc làm rất tốt và đáng khen. Bé Xoắn hãy học hỏi anh nhé.

– Ơ, như thế là việc làm tốt hả mẹ? Dạ con sẽ nhớ lời mẹ ạ.

Vừa lúc đó có tiếng gõ cửa. Ba mẹ con bước ra mở cửa. Lạ thay chỉ có một giỏ đầy bánh kẹo và một bức thư đặc trước cửa. Mẹ mở thư ra đọc: “Ta là bà tiên kẹo. Ta tặng cho cháu giỏ bánh kẹo này để tỏ lòng cảm ơn cháu đã giúp ta nơi đầu làng. Khi ăn bánh kẹo, cháu đừng quên đánh răng mỗi tối nhé kẻo sâu răng đấy!”.

Tít vui mừng lắm và không quên chia kẹo lại cho em Xoắn.

Ý nghĩa câu chuyện: Các bé đừng thờ ơ khi gặp người hoạn nạn dù trông bề ngoài họ có xấu xí rách rưới nhé. Bè hãy giúp đỡ họ nhiệt tình bằng sức của mình.

16.     Chuyện chiếc ví bị đánh rơi

Anh em Bi và Bo bước ra từ một cửa hàng đồ chơi. Bo nói:

– Em thích con cừu bông màu trắng quá.

– Anh thích chiếc máy bay mô hình cơ, nhưng chúng ta không có tiền mua đâu. Về thôi em.

Hai anh em vừa bước ra khỏi cửa thì Bo nhìn thấy một chiếc ví.

– Ví của ai làm rơi này anh.

Bi mở ví ra xem, con số trên những tờ tiền quá lớn đến nỗi Bi cũng chưa học tới. Bi nói với em:

– Có rất nhiều tiền em ạ.

Mắt Bo sáng lên:

– Hay mình dùng tiền này để mua đồ chơi đi anh Hai?

Thấy đề nghị của Bo hợp với mong muốn của mình, nhưng cậu bé chợt nhớ đến chuyện mẹ mất tiền tuần trước nên nói với em:

– Bo có nhớ lần trước mẹ bị mất ví không? Mẹ đã buồn mất mấy ngày luôn đó. Thôi để anh tìm cách trả lại ví cho người đánh mất.

Nói xong Bi dắt Bo quay lại quầy thu ngân rồi nói với cô nhân viên:

– Cô ơi, tụi con nhặt được chiếc ví này ở cửa. Cô giúp tụi con trả chiếc ví này cho người đã đánh mất nhé.

Cô nhân viên mỉm cười với hai anh em rồi nói:

– Các con ngoan lắm, chờ cô chút xíu.

Nói rồi cô hỏi lớn lên để xem trong cửa hàng có ai làm mất ví không.

Một phụ nữ nghe thấy thế hớt hải chạy đến và nhận chiếc ví là của mình. Cô nhân viên kiểm tra xem giấy tờ trong ví đúng là của vị khách nọ nên cho cô ấy nhận lại ví tiền. Người phụ nữ cảm ơn Bi và Bo rối rít rồi ngỏ ý sẽ tặng cho mỗi bé một món đồ chơi bán trong cửa hàng và để các bé tự chọn.

Bi và Bo mừng lắm, liền đến quầy đồ chơi chọn hai món mà mình thích. Song con cừu bông đã có người mua mất rồi nên Bo chọn gấu bông. Anh Bi thì có được chiếc máy bay như ước nguyện của mình. Anh em Bi cảm ơn người phụ nữ rồi tung tăng về nhà kho e với mẹ món quà mà người lạ đã tặng cho mình.

Ý nghĩa câu chuyện: Những ai vô tình làm mất tài sản có giá trị như giấy tờ, tiền bạc… đều sẽ rất buồn và tiếc. Nếu vô tình nhặt được những món đồ ấy, bé hãy mang đến công an, trường học hoặc nhờ người lớn trả lại cho người đã đánh mất. Như vậy bé đã làm được một việc tốt rồi đấy.

17. Chuyện tình bạn đặc biệt

Ở một ngôi làng nọ, có một cậu bé tên Bo sống trong một căn nhà nhỏ cùng với mẹ của mình. Hàng ngày sau giờ đến lớp, Bo vào rừng nhặt củi giúp mẹ.

Một hôm, trên đường đi vào rừng, Bo nhìn thất một chú cún con bị bỏ rơi bên vệ đường, trông chú rất đáng thương và buồn bã. Thấy chú Cún bị đói, Bo quyết định mang chú về nhà chăm sóc.

Về đến nhà, Bo nói với mẹ:

– Mẹ ơi, con nhặt được chú cún này. Mẹ cho cún ở nhà với con nha mẹ?

Mẹ nhìn Bo ái ngại:

– Nhà mình chật lại nghèo nữa, làm sao nuôi được nó hả con?

– Không sao ạ, con sẽ nhường phần cơm của mình cho nó và ngủ cùng với nó mẹ nha!

Thấy Bo thật sự thương chú cún, mẹ cậu cũng không nỡ từ chối. Bà gật đầu đồng ý. Bo rất vui sướng, ôm chú cún nhỏ và lòng và vuốt ve chú. Cậu đặt tên cho cún là Mi Lu.

Từ ngày có Mi Lu, đi đâu Bo cũng dẫn chú theo, cả hai trở thành đôi bạn gắn bó thân thiết với nhau. Có quà bánh gì, Bo đều chia cho Mi Lu một nửa. Ngoài giờ học, Bo dẫn theo Mi Lu vào rừng kiếm củi. Rồi cậu dắt chú cún lên đồi chơi đá banh, ném củi và trốn tìm. Tối đến, cả hai cùng ngủ với nhau trên chiếc giường ọp ẹp và mơ những giấc mơ thật đẹp.

Một ngày nọ, chú cún Mi Lu bị bệnh nên không theo Bo vào rừng nhặt củi. Hôm đó trời mưa nên đường trơn trợt, trên đường về Bo bị trợt chân ngã xuống hố. Thấy con lâu quá không về, mẹ Bo vội vã đi tìm cùng với nhữn người hàng xóm tốt bụng. Cún con cũng tham gia tìm kiếm và đánh hơi tìm thấy cái hố nơi Bo bị rơi xuống, chú sủa to lên báo hiệu cho mọi người biết.s

Biết Bo đang ở dưới hố, một người hàng xóm chạy về nhà lấy sợi dây thừng. Nhờ sợi dây thừng, mọi người kéo được Bo lên khỏi hố. May mắn là cậu bé chỉ bị trầy xước nhẹ. Bo vui mừng cảm ơn mọi người đã giúp đỡ mình và ôm chú chó nhỏ vào lòng âu yếm. Từ đó tình bạn của Bo và Mi Lu ngày càng khắng khít hơn.

Ý nghĩa câu chuyện: Bé hãy biết yêu thương mọi loài vật sống xung quanh mình nhé. Các con vật cũng có cảm xúc vui buồn như bé vậy. Khi bé dành cho chúng những tình cảm đặc biệt thì chúng sẽ làm điều tương tự đối với chúng ta.

18. Sự tích cầu vồng

Xưa lắm rồi, các màu trên mặt đất bỗng dưng cãi nhau. Màu nào cũng tự cho rằng mình là tuyệt hảo, quan trọng nhất, hữu ích nhất và được ưa chuộng nhất.

Màu lục bắt đầu: Dĩ nhiên là tôi quan trọng nhất. Tôi là biểu tượng của sự sống và niềm hi vọng. Tôi được chọn để tạo thành cỏ cây. Thiếu tôi cảnh vật sẽ tiêu điều. Hãy nhìn vạn vật xung quanh, các bạn hẳn thấy tôi đúng.

Màu xanh ngắt lời: Bạn chỉ nghĩ đến những gì trên mặt đất, hãy ngước nhìn trời xanh và dõi ra biển biếc. Từ đáy biển sâu đến chín tầng mây cao, sự sống tồn tại được đều nhờ vào nước. Trời xanh bao la mang hình ảnh của sự thanh bình. Nếu không có thanh bình muôn loài ai nấy cũng sẽ xác xơ.

Màu tím cãi lại: Tôi là màu của sức mạnh. Từ vua quan đến hàng giáo phẩm đều chọn màu của tôi vì tôi tượng trưng cho quyền uy và thông thái. Ai ai cũng sẵn sàng lắng nghe và tùng phục.

Màu vàng cười vang: Sao toàn là chuyện nghiêm túc quá thế. Tôi cho rằng chỉ có tôi mới mang lại niềm vui và sự ấm áp cho đời mà thôi. Này nhé, mặt trời vàng, mặt trăng vàng, các vì sao vàng, tất cả đem lại sự vui tươi và nụ cười cho toàn thế giới. Vắng tôi là thiếu hẳn đi niềm hân hoan.

Đến lượt màu cam tự khen: Tôi là màu của sức khỏe, của sự đổi mới. Có lẽ tôi là một màu quí vì tôi phục vụ mọi nhu cầu của con người. Tôi mang các sinh tố quan trọng nhất, hãy nhìn các loại trái cây thì biết. Tôi ít khi có mặt nhưng khi tôi nhuộm bầu trời bình minh hay bầu trời hoàng hôn, vẻ đẹp mê hồn của tôi khiến không còn ai nhớ đến các bạn nữa.

Màu chàm tiếp lời, giọng nhỏ nhẹ nhưng quyết liệt: Các bạn hãy nghĩ đến tôi xem nào. Tôi là màu của sự tĩnh lặng. Phải để ý đến tôi vì thiếu tôi, các bạn sẽ trở nên hời hợt, thiếu sâu sắc. Tôi đại diện cho tâm hồn, ý tưởng và sự tinh tế. Ai cũng cần tôi để có được một cuộc sống cân bằng cũng như tạo nên sự khác biệt. Tôi hữu dụng cho lòng tin, những giây phút trầm tư, an lạc nội tâm.

Đến lúc này màu đỏ không thể kiềm chế được nữa, quát to: Ta đây mới đích thị là “SẾP”. Ta là máu, là sinh lực. Ta là màu báo nguy, màu của sự can đảm. Ta là lửa. Ta là màu của đam mê, của tình yêu, của hoa hồng, của hoa anh túc… Thiếu ta, địa cầu sẽ ảm đạm như mặt trăng kia.

Và rồi các màu lại tiếp tục khoe khoang; mỗi màu tự cho mình mới là quan trọng thật sự. Cuộc tranh cãi càng lúc càng căng thẳng, bỗng nhiên một tia chớp xẹt đến, tiếp theo ngay sau là một tiếng sét to. Mưa như thác đổ xuống các màu khiến chúng phải sát cánh lại để che chở cho nhau.

Mưa nói: Thật là ngốc nếu các bạn mãi chống đối nhau. Các bạn không biết rằng mỗi màu được tạo ra cho một mục đích rõ ràng sao? Mỗi màu đều có một tính cách độc nhất và đặc biệt trong thế giới này. Hãy bắt tay nhau và cùng đến với tôi.

Các màu nghe có lý và làm theo đề nghị của mưa. Chúng đến bắt tay nhau.

Mưa khuyên tiếp: Từ giờ trở đi, khi nào mưa mỗi bạn hãy nổi lên thành một cầu vồng trên bầu trời để chứng tỏ các bạn đã chung sống hòa bình. Cầu vồng là hình ảnh của sự hy vọng và hòa giải.

19.   Chim sẻ kiêu căng

Ở nơi bìa rừng, có một gia đình chim sâu sống rất vui vẻ bên nhau. Gia đình chim có 3 thành viên là chim bố, chim mẹ và cô bé chim sâu xinh xắn.

Một hôm chị chim sẻ bay ngang, nhìn thấy chim sâu chị trầm trồ khen ngợi:

– Ôi chim sâu bé, em thật là dễ thương, bộ lông của em đẹp quá.

Nghe thấy thế, chim sâu thấy rất thích. Cô bé chạy ngay vào nhà soi gương và tủm tỉm cười.

Từ hôm đó, cô bé chim sâu suốt ngày chỉ lo chải chuốt, không chịu theo bố mẹ đi tìm thức ăn và làm việc nhà. Cô bé sợ những công việc ấy làm vấy bẩn bộ lông xinh đẹp của mình. Do được cô bé chăm chút kỹ nên bộ lông chim sâu ngày càng đẹp và óng mượt hơn.

Vì thế, mỗi khi cô bé chim sâu xuất hiện, các loài chim khác đều xuýt xoa khen ngợi bộ lông óng mượt ấy. Điều này càng khiến chim sâu kiêu ngạo và hay lên tiếng chê bai kẻ khác. Đặc biệt là bồ câu, người bạn thân của cô bé cũng không thoát khỏi những lời chê hợm hĩnh của chim sâu.

– Cậu càng ngày càng xấu thế, sẽ không có ai chơi với cậu đâu.

Nghe bạn chê mình, bồ câu không nói gì mà buồn bã bay đi nơi khác.

Càng ngày chim sâu càng kiêu căng. Do nghĩ rằng bộ lông của mình là đẹp nhất, nên gặp ai cô bé cũng không ngớt lời dè bỉu. Vì vậy mà dần dần không còn ai thích chơi với chim sâu nữa. Mỗi lần chim sâu sà xuống ngỏ ý muốn chơi cùng thì các bạn đều bay đi mất, bỏ mặc nó lại một mình. Vài lần như thế, chim sâu nhận ra không có bạn sẽ buồn như thế nào. Cô bé buồn lắm, bay về nhà và kể hết mọi chuyện cho mẹ nghe.

Sau khi lắng nghe cô bé kể, mẹ chim sâu mới nhỏ nhẹ khuyên rằng:

– Đó là do con đã quá kiêu căng, hết chê bạn này đến chê bạn khác. Ai cũng có ưu điểm của mình cả, con và các bạn con đều rất đẹp. Con hãy đến nhà các bạn để xin lỗi đi nhé, nhất là bồ câu – bạn thân của con đấy.

Nghe lời mẹ, chim sâu đã đến nhà từng bạn để xin lỗi. Thấy chim sâu thật lòng, các bạn cũng không giận nữa. Cả bọn cùng nhau vui vẻ bay lên bầu trời xanh.

Ý nghĩa câu chuyện: Trong cuộc sống, bé cần có đức tính khiêm tốn. Dù có xinh đẹp hơn ai, bé cũng không bao giờ được coi thường người khác. Tính kiêu căng tự phụ sẽ làm cho bạn bè xa cách và không chơi với bé nữa đấy.

20.  Chú chim Sẻ Con

Một buổi sáng tháng năm lạ lùng. Mùa hè. Trời hây hây gió mát. Hình như hồi đêm, có cơn mưa bóng mây nào vừa vô tình ghé qua khu vườn bé nhỏ này, để lại những hạt nước lấp lánh sáng trên vòm cây xanh biếc…

Trong hốc cây gạo già là chiếc tổ nhỏ xinh của gia đình chim Sẻ. Mọi người đều quây quần ở đó chờ đợi điều kì diệu nhất. Một thành viên mới sẽ ra đời. Đáng lẽ ra, Sẻ Con đã vươn vai thức dậy ngay từ lúc nãy, nhưng nghe mọi người bàn tán về mình nhiều quá đành nằm im. Sẻ vờ không động đậy, nằm im trong vỏ trứng yên bình, lắng nghe mọi người. Bác Sẻ già đang đi đi lại lại chờ đợi vẻ nóng ruột, nói một mình:

– Sao lâu thế nhỉ, lâu thế nhỉ?

Sẻ Mẹ bồn chồn dụi mỏ vào quả trứng băn khoăn:

– Sao lâu thế nhỉ?

– Cu cậu này rồi sẽ nghịch lắm đây- tiếng mọi người bàn tán- chắc sẽ gan dạ lắm.

Sẻ Con nằm co chân. Được một lúc không thể nằm yên được nữa, vỏ trứng đã bắt đầu chật chội rồi. Cậu hích hích chiếc mỏ nhỏ xinh vào thành vỏ. Một đường nứt nhỏ. Thêm một lần nữa, vỏ trứng nứt rộng hơn. Ánh sáng chói lòa tràn vào, đậu lên da thịt ấm áp. Mọi người sán lại nhìn chú chim nhỏ. Lông ướt mềm, mỏ ánh vàng yếu ớt, ánh sáng chói lòa làm Sẻ Con dụi mắt liên tục. Chim mẹ vui mừng cọ đầu vào người con dịu dàng. Họ hàng nhà chim hát mừng những bài ca hạnh phúc.

– Cái gì thế nhỉ? – Sẻ Con ngỡ ngàng nheo mắt nhìn mọi người rồi tự hỏi.

Mọi người cười ầm lên:

– Hay nhỉ, hay nhỉ!

– Ông mặt trời, con ạ! – Sẻ Mẹ ân cần xoa xoa đầu con.

– Thế ông mặt trời là gì hả mẹ? – Sẻ Con lại hỏi.

– Là một chiếc mâm đồng đựng đầy sợi tơ vàng ấm áp.

– Sợi tơ ấy ở trên người con – cậu cố giơ đôi cánh nhỏ xíu lên trước mắt mẹ – con thấy ấm áp lắm.

– Đúng rồi! – Sẻ Mẹ mỉm cười – con cũng là mặt trời của mẹ.

Sẻ Con thôi không hỏi nữa, cậu gật gật chiếc đầu bé tí xem ra chừng đã hiểu.

Nắng lên.

Nắng hoe vàng trải khắp khu vườn trồng toàn rau. Từng cành cây xanh non còn đọng những hạt sương đêm lấp lánh dưới ánh sáng mặt trời. Chim mẹ bay sà xuống tìm trong đám rau xanh ấy một chú sâu bé tẹo mớm cho cậu. Sẻ Con yếu ớt nằm im sưởi nắng. Được một lúc hơi nóng làm lông chú khô và xù lên như một cục tơ nâu vàng. Sẻ Con kê đầu lên thành tổ nhìn ra xung quanh. Thích quá! Mọi người đang chăm chỉ nhặt sâu trong đám rau xanh tốt, các anh chị chuyền cành từ cây này sang cây khác làm Sẻ non rộn ràng thêm. Cuộc sống thật tuyệt!

Phải đến một tuần sau Sẻ Con mới được phép rời tổ và học bay lần đầu tiên. Mẹ giúp cậu đứng vững trên một cành khế thấp nở từng chùm hoa tim tím. Sẻ Con lần đầu tập bay, hồi hộp đến nỗi hai chân run run bám chặt vào thân cây không thể cất cánh.

– Cố gắng lên con!

– Con sợ lắm – Sẻ Con nhắm tịt mắt – không tập được không mẹ?

– Không con ạ, là chim thì phải biết bay chứ, rồi con sẽ thấy thích ngay thôi – chim mẹ an ủi – Nào!

– Nhưng, con rất sợ!

Sẻ Con lo lắng. Cậu ngồi bệt xuống một cành cây nghĩ vẩn vơ. Lá cây xanh bay vui vui trong gió, rì rào, rì rào như đang cười với Sẻ Con. Sẻ Mẹ ngồi cạnh Sẻ Con rồi chỉ tay ra phía xa xa, nơi có những bông hoa Bồ Công Anh mới nở, đoạn kể cho Sẻ Con nghe một câu chuyện. Giọng Sẻ Mẹ đều đều. Sẻ Con im lặng lắng nghe:

“Ngày xửa, ngày xưa có, ngày xửa, ngày xưa không có… ở một xứ sở kì hoa dị thảo nọ, có rất nhiều loài cây sống chen chúc nhau. Một ngày nọ, ông vua liền đem nỗi lòng muốn mở mang bờ cõi để họp bàn với các thần dân của mình xem ai sẽ là người tiên phong. Rau Má vội vàng:

– Tôi không đi được đâu, tôi chỉ bò lan man trên đất thì bao giờ mới tới.

Dây Leo bần thần:

– Tôi cũng muốn đi, nhưng làm sao để có thể đi được khi rễ của tôi bám chặt vào đất?

– Tôi cũng thế!

– Tôi cũng thế…! – Mọi người nhao nhao cả lên.

Nhà vua đau đầu suy nghĩ. Trong lúc ấy, một cây hoa bé nhỏ lên tiếng:

– Tôi sẽ đi.

Mọi người nghe thế dạt ra một bên. Nhìn kỹ, hóa ra cây Bồ Công Anh bé nhỏ. Nhà vua băn khoăn:

– Ngươi nhỏ bé thế kia?

– Tôi sẽ gửi những bông hoa của mình theo gió. Gió sẽ thổi, sẽ mang đến những nơi đâu Người thích. Những hạt hoa sẽ nảy mầm và sẽ tốt xanh trên những vùng đất chưa ai đặt chân tới.

– Đúng rồi! – mọi người hò reo, vẫy tay tạm biệt những bông hoa Bồ Công Anh can đảm”

– Và ngay trên đám đất chỗ chúng ta nhìn thấy, những cây Bồ Công Anh đã đến đó – giọng Sẻ Mẹ nhẹ nhàng – Bồ Công Anh thật can đảm con nhỉ?

– Vâng ạ – Sẻ Con nhìn theo tay mẹ – Con cũng sẽ can đảm.

Nói rồi Sẻ Con đứng lên. Mẹ tin tưởng nhìn cậu gật đầu. Sẻ Con nhắm tịt mắt và buông mình xuống. Gió hai bên rin rít làm tai cậu ù đi. Trong sợ hãi, Sẻ Con vỗ cánh thật mạnh và thấy mình như bay lên. Ánh nắng ấm áp dọi xuống đôi cánh mỏng của chú. Sẻ Con thấy mình đang trôi bồng bềnh trong nắng và hương thơm của đất, của hàng hoa tóc tiên đang uốn mình leo trên dãy hàng rào bằng sơn xanh biếc. Sẻ Con hé mắt và thích thú nhìn quanh, từ trên cao, chiếc tổ nhỏ xíu đầy rơm vàng của chú nằm hơi khuất trong tán lá. Từng sợi nắng lấp lánh bụi vàng li ti bay như những dải kim tuyến nhấp nháy. Những con nhện đêm qua miệt mài chăng tơ, giờ mê mệt ngủ say, tơ nhện mỏng ướt đẫm sương giăng từ cây Hoa Hồng sang cây Vạn Tuế. Và những bông hoa Bồ Công Anh đang rung rinh trong gió.

Bay chán, Sẻ Con đậu lên một cành khế cao hơn, hoa khế từng chùm chúm chím, từng quả khế non vừa đậu nhỏ như ngón tay xanh non nằm nép mình trong những cánh hoa ngay thân cây nâu thẫm.

Chơi mệt, Sẻ Con ngủ vùi trên những cọng rơm mới thơm lừng mẹ lót trong tổ. Chim mẹ hiền từ nhìn cậu. Bà lo cho Sẻ Con khi mới bước chân vào đời, phải tập cho Sẻ Con quen dần với những kỹ năng bay lượn, kiếm mồi để rồi đây khi lớn khôn, cậu sẽ bay đi muôn phương, sẽ chăm chỉ nhặt sâu trên những cánh đồng mênh mông và sẽ thấy quê mình muôn phần xinh đẹp. Cậu sẽ có rất nhiều bạn mới, nào anh Cò Trắng chân cao lội bì bõm giữa ruộng, nào chị Bói Cá rực rỡ chao liệng bên hồ nhanh như cắt, nào chú Chích Chòe mặc áo ghi lê hở ngực lộ một chỏm lông màu trắng và rất nhiều bạn nữa… Cậu phải sống chan hòa trong thế giới tươi đẹp này. Còn giờ đây, khi tỉnh giấc, Sẻ Con sẽ tiếp tục tập chuyền cành, tập bay nhanh hơn, xa hơn, sẽ thấy ánh nắng đang cao dần và mặt trời tròn ửng như chiếc mâm đồng đang nhô lên rực rỡ.

21.  Sẻ con đáng yêu

Có một chú Sẻ con sống cùng với mẹ trong cái tổ xinh xắn trên cành cây bàng. Hằng ngày, Sẻ mẹ đi kiếm thức ăn vể mốm mồi cho Sẻ con. Khi mùa đông đến, những chiếc lá vàng thi nhau rơi xuống đất, cành cây trơ trụi. Những đợt gió lạnh buốt ùa về, chiếc tổ xinh xắn giờ đây nằm hiu quạnh giữa khoảng trời bao la.

Hôm ấy, cũng như thường lệ, Sẻ mẹ phải bay xa hơn để kiếm mồi, Sẻ con ở nhà. Chờ mãi không thấy mẹ về, Sẻ con bắt đầu sợ hãi. Không biết giờ này mẹ đang ở đâu? Từ trong tồ, Sẻ con cứ ngó đầu ra ngoài tìm kiếm mẹ. Bỗng Sẻ con nghĩ ra điều gì đó, nó bèn can đảm dồn hết sức vào đôi cánh bé nhỏ để bay xuống đất.

Một lát sau, Sẻ con mang về những cành khô, một ít rơm và bắt chước mẹ lót tổ.

Chiều tối, Sẻ mẹ bay về, mỏ cắp một miếng mồi. Nhưng vừa vào tổ, Sẻ mẹ đã quỵ xuống và rung lên vì lạnh. Thấy vậy, Sẻ con vội dang đôi cánh nhỏ bé của mình che gió và ủ ấm cho mẹ.

Lát sau, Sẻ mẹ tỉnh dậy và cảm thấy ấm áp vô cùng. Sẻ mẹ hết sức ngạc nhiên vì thấy chiếc tổ đã được lót lại. Sẻ mẹ nhìn sẻ con, trong lòng lâng lâng hạnh phúc. Sẻ mẹ khẽ ôm con vào lòng và nói: “Con của mẹ thật đáng yêu!”

Trò chuyện cùng bé sau khi nghe câu chuyện: Con thấy bạn sẽ thế nào. Mẹ thấy là bạn ấy rất tự giác và biết suy nghĩ cho mẹ của mình, đã biết giúp đỡ mẹ rồi đấy. Bạn ấy thật đáng yêu phải không. Vậy bé yêu của mẹ, mẹ cũng chờ mong một ngày nào đó con yêu sẽ cùng mẹ làm những chuyện trong gia đình, san sẻ công việc cùng mẹ.

22.  Thỏ con ngủ nướng

câu chuyện về thỏ con

Buổi sáng mùa đông, cuộn tròn ngủ trong chăn đệm ấm áp, thật hạnh phúc biết bao.

Thỏ mẹ kéo rèm cửa sổ, cả căn phòng liền bừng sáng.

“Thỏ con của mẹ ơi, dậy đi thôi. Đi học muộn là nhà trường sẽ đóng cửa đấy nhé!”. Thỏ mẹ gọi thỏ con.

Thỏ con rất thích đi học nhưng không muốn rời khỏi chăn đệm ấm áp.

“Thỏ con của mẹ ơi, con vẫn chưa dậy ư?”. Nghe thỏ mẹ nói vậy thỏ con bèn giả vờ nhắm chặt mắt lại, phát ra tiếng ngáy “khò…khò”

“Ngủ say thế cơ à, vậy thì con cứ ngủ đến tối nhé. Hôm qua con mới xây xong nửa tòa lâu đài ở trường. Không chừng  hôm nay các bạn sẽ phá đi để xây cái khác rồi cũng nên!”

“Không được đâu ạ, Con còn phải xây nóc nhà cao thật cao!” Thỏ con thò ra khỏi chăn rối rít kêu lên.

Thỏ con ngủ nướng

“Vậy thì mau thức dậy đi thôi!” Nhưng thỏ mẹ càng gọi, thỏ con càng không muốn dậy, thỏ con rụt tay vào gối rồi nhắm mắt lại.

“Thỏ con của mẹ ơi, con đã dậy chưa nhỉ? Để mẹ hỏi xem nhé!” Thỏ mẹ ghé sát mặt vào mặt thỏ con rồi gọi. “Này đôi mắt ơi, đã tỉnh dậy chưa nhỉ? Hãy lên tiếng đi nào!”

Thỏ con nghĩ: “Đôi mắt không biết nói chuyện.”. Rồi nhắm nghiền 2 mắt không chịu mở ra.

“Xin hỏi bạn mũi, bạn đã thức dậy chưa nhỉ? Bạn hãy lên tiếng đi nào?”

“Thỏ con lại nghĩ “Mũi không biết không biết nói chuyện!”. Nó khịt khịt vài cái rồi lại nằm im.

“Xin hỏi đôi tai, bạn đã thức dậy chưa nhỉ? Bạn hãy lên tiếng đi nào!”. Thỏ con nghĩ: “Đôi tai không biết nói chuyện” Rồi cụp hai tai xuống.

“Xin hỏi cái miệng, bạn đã thức dậy chưa nhỉ? Bạn không lên tiếng nghĩa là bạn bị câm đấy nhé!”

“vậy con mau mau đi rửa mặt, đánh răng, mặc quần áo,ăn sáng thôi!”

Sau đó, thỏ con kéo tay tay thỏ mẹ, vui vẻ chạy ra khỏi nhà.

23.  Quạ đen yêu mẹ

câu chuyện về tình yêu thương mẹ con

Ở một khu rừng nọ, có những chú Quạ con rất đáng yêu sống cùng với mẹ. Hàng ngày Quạ mẹ bay đi bay lại rất vất vả. Ông Rùa già nói: “Quạ mẹ này, sao ngày nào chị cũng bận rộn thế? Ngồi xuống nghỉ một lát đi, chúng ta nói chuyện nhé!” “Không được, không được!” Quạ mẹ không muốn nghỉ ngơi, ngày nào nó cũng bận rộn với công việc của mình. Thì ra, Quạ mẹ đang đi kiếm mồi cho Quạ con để chúng được ăn no. Dưới sự chăm sóc của mẹ, những chú Quạ con ngày càng trưởng thành hơn và cũng đã học được một chút bản lĩnh của mẹ.

Không biết từ hôm nào, ông Rùa già đã không thấy bóng dáng của Quạ mẹ đâu nữa, chỉ nhìn thấy Quạ con bay đi bay lại rất bận rộn. Cháu của ông Rùa già là Rùa con bèn hỏi: “Quạ con ơi, sao ngày nào bạn cũng bận rộn thế, mau xuống đây chơi với tớ một lúc đi.” Quạ con vừa bay vừa nói: “Không được, không được!” Cô Chim sẻ bay tới, kêu lích ra lích rích và nói: “Quạ con đúng là một đứa trẻ hiếu thảo, ngày nào nó cũng đi bắt sâu về cho mẹ đấy!” Lúc đó, trên tổ Quạ,Quạ mẹ bị ốm và  Quạ con đang mớm từng con giun cho mẹ, giống như trước đây mẹ đã mớm mồi cho nó vậy.

Trò chuyện cùng bé,  thẩm thấu cho bé những câu chuyện về lòng yêu thương: tình yêu thương của mẹ đối với con, và tình yêu thương của con dành cho mẹ là tình cảm tốt đẹp nhất. Chính sự yêu thương của mẹ nuôi lớn con. Tình yêu thương của con dành cho mẹ đã giúp cho con can đảm, vượt qua mọi khó khăn đi kiếm mồi, thức ăn về chăm sóc mẹ.

24.  Truyện ngụ ngôn Con Cóc và con Chuột – Con Cóc và con Chuột (Truyện ngụ ngôn Việt Nam)

Con Cóc và con Chuột là truyện ngụ ngôn Việt Nam mang màu sắc một câu chuyện cười thú vị, nhắc nhở khéo chúng ta hãy cẩn trọng trước những lời nói của mình.

Ngoài ra, truyện còn giải thích một cách hóm hỉnh vì sao con Cóc ngày nay lưng bị cong lại và nghiến răng kèn kẹt.

Xưa có một con Cóc làm bạn với một con Chuột thân lắm. Chuột thường vẫn xuống nhà Cóc chơi luôn.

Sau Cóc nghe nói vợ Chuột mới nằm bếp [1], Cóc nghĩ mình là bạn, muốn đến mừng. Nhưng Chuột làm tổ trên cây cao, Cóc không biết làm sao lên được.

Một hôm, Cóc gặp Chuột đang đi chợ, Cóc nói với Chuột rằng:

– Tôi nghe bác mới ở cữ cháu trai, lấy tình anh em, tôi cũng muốn đến, trước là thăm hai bác, sau là mừng cho cháu. Song tôi không biết làm thế nào mà lên chơi được.

Chuột nói:

– Bác có lòng lên chơi với thầy cháu và mừng cho cháu, thì tôi cũng có cách đưa bác lên dễ lắm.

Cóc bảo:

– Làm thế nào mà lên được?

Chuột nói:

– Tôi có cái đuôi dài, bác ngậm vào cái đuôi ấy, tôi lên được thì bác cũng lên được.

Cóc nghe nói vui lòng ngậm vào đuôi Chuột để Chuột kéo lên cây. Đến lúc lên tới gần cửa, Chuột đực trong nhà chạy ra vồn vã [2] hỏi:

– Ô kìa bác Cóc! Lâu nay chúng tôi vẫn mong bác, mời bác lên chơi.

Cóc thấy nói, mở miệng để đáp lại, nhưng chưa kịp đáp thì đã rơi bịch xuống đất, xương sống gãy và lưng cong lại.

Từ đó, Cóc có bệnh đau lưng, hễ khi nào giở trời, thì cứ ngồi mà nghiến răng kèn kẹt.

Truyện ngụ ngôn Con Cóc và con Chuột

Nguồn: Tập đọc lớp 2, tập 1, trang 53, NXB Giáo dục – 1958

[1] Nằm bếp: ở cữ. Ở nước ta thời xưa, khi người phụ nữ đẻ, người ta nhóm một bếp lửa đặt trong buồng, cạnh giường của sản phụ, vừa để giữ độ ấm, vừa có ánh lửa để xua đuổi xú khí, tà ma có thể làm hại đến cơ thể còn yếu của đứa trẻ và người mẹ. Từ đó mới có từ “nằm bếp”.

[2] Vồn vã: vui vẻ, đầy nhiệt tình khi tiếp xúc, thường dùng trong bối cảnh tiếp khách, chào hỏi.

25. Chó vàng và chó đen (câu chuyện về tình bạn)

Một hôm , Chó vàng và Chó đen cùng nằm sưởi nắng ở bên ngoài căn bếp .

Đột nhiên , Chó đen nói : “ Hạnh phúc lớn nhất của đời người chính là được sống cùng với người bạn trung thành đáng tin cậy , cùng nhau vượt qua hoạn nạn , ăn ngủ cùng nhau , yêu thương lẫn nhau .

Vậy thì chúng ta hãy làm bạn của nhau đi ! ” Chó vàng hào hứng nói . Trên đời còn có gì hạnh phúc hơn thế ” “ Quá tốt.

Chó đen cũng rất xúc động : “ Bạn Chó vàng yêu quý , trước đây chúng ta không có ngày nào không đánh nhau , đã mấy lần tôi cảm thấy vô cùng đau lòng ! ” “ Đúng vậy , sau này chúng ta sẽ không đánh nhau nữa ” Chó vàng nói .

Hai người bạn lập tức ôm nhau thắm thiết , ân cần liếm mặt nhau .

Tình bạn thực sự là phải đối xử chân thành chia sẻ với nhau khi có đồ ăn ngon, có đồ chơi đẹp. Giúp đỡ lẫn nhau khi gặp khó khăn.

26. Bài thơ Tình bạn

Hôm nay đến lớp

Thấy vắng Thỏ Nâu

Các bạn hỏi nhau

Thỏ đi đâu thế?

Gấu liền nói khẽ:

– Thỏ bị ốm rồi

Này các bạn ơi

Đi thăm Thỏ nhé!

– Gấu tôi mua khế

Khế ngọt lại thanh.

– Mèo tôi mua chanh

Đánh đường mát ngọt.

Hươu mua sữa bột

Nai, sữa đậu nành.

Chúc bạn khỏe nhanh

Cùng nhau đến lớp

Học tập thật tốt

Xứng đáng cháu ngoan

Trò giỏi kết đoàn

Thắm tình bè bạn.

Tác giả: Trần Thị Hương

27.Bài thơ Tình bạn Gà cùng Ngan – Vịt

Đây là một bài thơ mầm non rất hay, cho các bé thấy được giá trị của những người bạn tốt, luôn sẵn sàng giúp đỡ mình trong những lúc khó khăn, nguy hiểm.

Gà cùng Ngan – Vịt

Chơi ở bờ ao

Chẳng may té nhào

Gà rơi xuống nước.

Không chậm nửa bước

Ngan, Vịt nhảy theo

Rẽ đám rong bèo

Vớt Gà lên cạn…

Nguồn: sưu tầm

28.Qùa tặng cha

Một bữa, Pa-xcan – khi đó đã là sinh viên – đi đâu khuya về thấy bố vẫn cặm cụi trước bàn làm việc. Anh rón rén lại gần. Ông bố vẫn mải mê với những con số: ông đang phải kiểm tra sổ sách của Sở tài chính mà ông mới được bổ nhiệm phụ trách.

Những dãy tính cộng hàng ngàn con số! – Pa-xcan nghĩ thầm trong bụng – Một công việc buồn tẻ không thể tránh khỏi! Nhưng…

Trong óc nhà toán học trẻ tuổi lóe ra một tia sáng. Anh lặng lẽ trở về phòng mình và vạch một sơ đồ gì đó lên giấy.

Mươi hôm sau, ông Pa-xcan già rất ngạc nhiên thấy con ôm một vật gì là lạ đặt trên bàn.

– Con hy vọng món quà nhỏ này có thể làm bố bớt nhức đầu vì những con tính.

Thì ra, đó là một thứ máy cộng trừ mà Pa-xcan đã đặt hết tình cảm của người con vào việc chế tạo. Đó chính là chiếc máy tính đầu tiên trên thế giới, tổ tiên xa xôi của những máy tính điện tử hiện đại.

 

29.Câu Chuyện Thi sĩ rùa con

Câu Chuyện Thi sĩ rùa con

Một đêm thanh tĩnh, rùa con ngồi trước cửa sổ.

Bỗng nhiên, rùa muốn sáng tác một bài thơ.

“Mình phải viết một bài thơ tặng cho người bạn tốt của mình là thỏ con.” Rùa con nói với mặt trăng dịu dàng bên ngoài khung cửa sổ.

Rùa con cầm một tập giấy màu xanh lá cây, ngồi vào bàn và bắt đầu viết:

Dưới bầu trời trong xanh,

Trong khu rừng xanh biếc,

Chú thỏ con trắng tuyết,

Đi dạo cùng rùa con.

Tình bạn thật vẹn tròn,

Đẹp như hoa xuân nở.

Rùa con đọc to bài thơ hai lần, vô cùng mãn nguyện với tác phẩm của mình. Rùa vô cùng sốt sắng, muốn ngay lập tức đọc cho thỏ con nghe.

Mặc dù đêm đã rất khuya, nhưng rùa con vẫn mang theo bài thơ, bò đến nhà thỏ con.

Dưới ánh trăng vằng vặc, rùa con bò chậm rãi, đôi mắt rùa dần dần díp lại. Cuối cùng, rùa ngủ thiếp đi. Một cơn gió thổi đến, cuốn tờ giấy có viết bài thơ bay lên như một chiếc lá…

Đến khi trời sáng, rùa con tỉnh dậy, rất ngạc nhiên khi phát hiện ra mình đang ngủ ở ngoài đường chứ không phải trên chiếc giường nhỏ trong nhà.

Còn chuyện sáng tác thơ tối hôm qua, rùa đã quên bằng mất.

Một chú chim chào mào nhặt được bài thơ của rùa con. Chú thốt lên: “Ổ, một bài thơ thật tuyệt!”

Chim chào mào lập tức bay đi tìm người bạn tốt là chim vàng anh, và đọc bài thơ này cho chim vàng anh nghe.

Có điều chú đã thay đổi chút ít:

Dưới bầu trời trong xanh,

Trong khu rừng xanh biếc,

Chú chào mào xinh đẹp,

Cùng vàng anh véo von.

Tình bạn thật vẹn tròn,

Đẹp như hoa xuân nở.

“Bài thơ tuyệt quá!” Chim vàng anh vui sướng reo lên. “Chúng ta hãy cùng nhau đọc nhé!”

Vậy là chim chào mào và chim vàng anh cùng bay lên cành cây, đọc đi đọc lại bài thơ.

Một chú cáo đi qua dưới gốc cây nghe thấy, liền chạy đi, đọc bài thơ cho người bạn thân của mình là chồn nghe, đương nhiên chú cũng đã thay đổi chút ít:

Dưới bầu trời trong xanh,

Trong khu rừng xanh biếc,

Chú cáo nhỏ tinh nghịch,

Đi dạo cùng chú chồn.

Tình bạn thật vẹn tròn,

Đẹp như hoa xuân nở.

Đúng lúc đó, thỏ con cũng đi ngang qua bên gốc cây, nghe được bài thơ dễ thương này. Thỏ con lập tức chạy đến tìm rùa con. “Rùa ơi, tớ đọc cho cậu nghe một bài thơ nhé, đây là bài thơ dành tặng riêng cho cậu đấy!”

Dưới bầu trời trong xanh,

Trong khu rừng xanh biếc,

Chú thỏ con trắng tuyết,

Đi dạo cùng rùa con.

Tình bạn thật vẹn tròn,

Đẹp như hoa xuân nở.

“Ồ, thật là một bài thơ tuyệt vời! Nhưng hình như tớ đã nghe thấy ở đâu rồi thì phải!” Rùa con vui sướng nói.

“Nhờ sự lơ đãng của thi sĩ rùa con, bài thơ của rùa đã được lưu truyền khắp khu rừng, đem lại niềm vui cho rất nhiều người bạn nhỏ, cuối cùng niềm Gọi ý vui đã quay trở lại với chú rùa. Bởi vậy, bài thơ của ai không phải là điều quan trọng nhất, mà quan trọng hơn cả chính là ý nghĩa tích cực mà nó đã đem lại. Bé có muốn thử sáng tác một bài thơ thật hay đọc cho cả nhà cùng nghe không nào? Chúng mình cùng thử nhé!”

30.Con hiểu rồi ạ

Hòa giận dỗi vì mẹ lại bắt cậu học cách giặt quần áo, cách sử dụng lò vi sóng. Hòa không muốn học chút nào. Cậu bé nghĩ: “Những việc này mẹ đều biết làm, sao còn bắt mình làm nhỉ?”

Thấy Hòa không muốn học, mẹ không nói gì thêm nữa, chỉ kiên nhẫn hướng dẫn, nhưng Hòa không nhẫn nại như vậy, cậu bé chạy ra ngoài xem tivi.

Thứ bảy, bố mẹ sang nhà bà nội chơi, nhưng không đưa Hòa đi cùng, còn giao cho cậu rất nhiều việc:

-Buổi sáng phải làm xong bài tập ( có thể nghỉ giữa giờ, chơi 30 phút)

-Buổi trưa dùng lò vi sóng hâm nóng cơm với thức ăn trong tủ lạnh để ăn.

-Ăn trưa xong nghỉ ngơi một lúc, giặt quần áo, tất của mình và dọn phòng.

-Làm xong những việc này thì đọc sách 30 phút.

Tất cả những việc này, cho dù mẹ đã dạy nhiều lần, nhưng Hòa chưa tự làm bao giờ. Đặc biệt là bài tập về nhà. Lúc trước, cứ ngồi làm được một lúc là Hòa lại gọi: “Mẹ ơi! Bài này làm thế nào? Mẹ ơi! Con không chia được? Mẹ ơi! Bài tập làm văn này phải làm như thế nào ạ?”. Ấy vậy mà hôm nay phải tự làm bài tập không hỏi ai được.

Cả buổi sáng, Hòa ngồi làm bài tập. Cậu nghiến răng nghiến lợi, vò đầu bứt tai cuối cùng cũng làm xong. Mẹ cho phép giải lao giữa giờ 30 phút mà cậu không dám nghỉ. Buổi trưa, ăn cơm xong, Hòa nằm xem ti vi một lúc thì đến giờ giặt quần áo, cậu phân vân không biết nên giặt kiểu gì. Giặt máy cho đỡ mệt, nhưng khi mẹ dạy cách dùng máy giặt. Hòa lại không chú ý nghe, nên giờ không biết cách dùng. Hay là giặt bằng tay, nhưng giặt tay thì dùng bột giặt hay xà phòng cục? Hòa không nhớ lúc trước mẹ dạy như thế nào.

Suy nghĩ một hồi, không còn cách nào khác Hòa đành phải giặt bằng tay. Cậu cho quần áo vào trong bồn rửa mặt, lấy một chút bột giặt, rồi dùng tay vò. Cuối cùng cũng xong. Hoa vắt khô rồi đem phơi ở ban công. Cậu nhìn đôi bàn tay của mình. Nó đã ngâm trong nước xà phòng rất lâu thành ra các ngón tay bị nhăn nheo lại. Cậu nghĩ: “Xem ra giặt quần áo cũng không hề đơn giản chút nào, vậy mà mẹ đã giặt quần áo cho mình suốt 9 năm nay. Đấy là còn chưa kể hồi bé mình “dấm đài”.

Ngày hôm nay quả là một ngày vất vả, Hòa nghĩ, cậu vừa thấy vui vừa thấy xấu hổ, nhưng có chút đắc ý! Hòa vui vì cậu đã hiểu vì sao mẹ cậu bắt cậu ở nhà một mình. Nhưng cậu cảm thấy xấu hổ là do trước đây cậu không nghe lời mẹ, nên không biết làm gì cả. Còn cậu vui là bởi vì hôm nay cậu đã làm xong hết những việc mẹ dặn. Cậu thấy mình lớn hơn, biết suy nghĩ hơn.

Dọn dẹp xong phòng của mình. Hòa gọi điện cho mẹ : “Mẹ ơi, lúc nào mẹ mới về ạ?. Mẹ hỏi Hòa: “Con giặt quần áo xong chưa?”. Hòa trả lời mẹ :”Con giặt rồi ạ! Con cũng dọn dẹp phòng con rồi. Con còn quét nhà nữa ạ!”. Hòa kể với mẹ với giọng đầy tự hào.

“Mẹ sắp về rồi! Bà cho con rất nhiều đồ ăn ngon, lát mẹ mang về con nhé!”. Mẹ vừa cười vừa nói trong điện thoại.

“Mẹ ơi, con hiểu rồi ạ!”

“Con hiểu gì cơ?”

” Bố mẹ không phải là người giúp việc của con!”. Nói chuyện xong cậu cúp điện thoại và cảm thấy mình thực sự đã lớn!

  • Hòa ở một mình, không có bố mẹ giúp, phải tự làm tất cả, cậu đã hiểu được nỗi vất vả của bố mẹ, cũng hiểu được rằng, bố mẹ không phải người giúp việc mà việc gì cũng phải làm cho mình.

31.Sự tích cây Chuối

Ngày xưa, rất xưa, cứ ba năm một lần. Thần Cây lại mở cuộc thi cây. Các con của Thần, cứ ba năm một lần, lại mang về những giống cây mới để Thần chấm giải. Lần thi ấy, người con út của Thần Cây tên là Tiêu Lá vừa lấy vợ và Sinh được đứa con trai đầu lòng rất xinh đẹp. Tiêu Lá yêu quý con, suốt ngày cứ ngắm nó mãi không chán. Một hôm, đang ngắm con, Tiêu Lá bỗng nảy ra cái ý định sẽ tạo nên một giống cây vừa bụ bẫm và xinh đẹp như con vừa có thể cho con nhiều thứ vui chơi và có quả ngon thơm nuôi con chóng lớn. Tiêu Lá nghĩ ra một giống cây hoàn toàn mới lạ. Thân của nó sẽ tròn trĩnh như tay chân của con, mát mẻ như da thịt của con. Lá của nó sẽ không nhiều nhưng rất to và nhìn giống như những cái lông chim khổng lồ buộc túm lại xòe ra bốn phía. Lên năm, lên sáu, con có thể bẻ từng lá che đầu đi chơi không sợ mưa, không sợ nắng. Quả của cây sẽ giống như ngón tay con trẻ và sẽ xếp thành dài dọc theo sống lá. Đến lúc chín quả sẽ thơm ngọt như có mùi sữa và mật quyện vào nhau. Con lớn lên chỉ cần với tay là hái được quả, bóc lấy mà ăn.

Nhưng có một điều đáng lo ngại là năm đó tự nhiên có một con chim ác xuất hiện. Nó to lớn, lông rằn ri như vảy rắn. Từ một nơi nào đó rất xa bay đến, nó chuyên lấy cắp những hạt giống của các thứ cây quý rồi bay đi. Vậy thì làm thế nào để cho giống cây mới của mình không bị con chim ác kia đánh cắp được? Tiêu Lá bèn nghĩ ra cách không cho giống cây mới Sinh ra cây con bằng hạt mà Sinh ra từ gốc, từ củ. Để trêu con chim ác, Tiêu Lá vẫn cho quả giống cây có hạt, nhưng hạt ấy dù có gieo xuống đất, có chăm sóc mấy, nó cũng chẳng bao giờ nảy mầm và Sinh ra cây con.

Con chim ác hình như đoán biết điều ấy. Nó bèn tìm cách phá hoại cây. Những quả đầu tiên của giống cây quý Tiêu Lá đã tạo nên, vừa đón đủ nắng để chín thì con chim ác đã bay tới. Nó chỉ bay tới trong đêm. Cái mỏ to quặm và sắc nhọn của nó mổ phá ngay những quả quý của Tiêu Lá. Tiêu Lá giận lắm. Đêm đến, Tiêu Lá cứ thức và rình chộp bắt cho được con chim ác nọ. Nhưng nó cũng tinh khôn vô cùng. Nó đánh hơi rất tài. Biết có Tiêu Lá rình nấp và đang thức, nó chỉ bay vụt qua rồi biến mất. Nhưng khi chàng vừa chợp mắt ngủ quên là nó đã lao đến mổ phá những quả quý kia ngay… Tiêu Lá đành phải cố thức suốt cả đêm. Có một lần, vừa chợt tỉnh giấc. Tiêu Lá đã suýt chộp được con chim ác nọ. Không may cho Tiêu Lá là chàng chỉ chộp được một túm lông và con chim ác đã vẫy vùng bay thoát. Nhưng từ đó, nó rất sợ hình dáng cái bàn tay của Tiêu Lá chộp nó. Tiêu Lá đoán biết được điều này và lập tức chàng nảy ra một ý định mới. Chàng sẽ không cho những quả cây quý ấy xếp dọc từng quả một theo gân lá nữa. Chàng sẽ xếp chúng lại thành từng khóm, giống hệt hình các bàn tay xòe ra như để sẵn sàng vồ lấy con chim ác. Và những bàn tay bằng quả ấy, cứ xếp xoay tròn, bàn này ở trên, bàn kia ở dưới, nối tiếp nhau…

Con chim ác quả nhiên không dám bay đến phá phách nữa. Mà hình dáng những quả cây quý xếp theo cách ấy nhìn cũng rất đẹp rất vui, vì nó giống như bàn tay của con trẻ đang xòe múa. Tiêu Lá rất vui lòng. Con trai của chàng cũng rất thích. Tiếng trống báo mùa thi cây đã đến, vang lừng khắp cả gần xa. Những người anh của Tiêu Lá từ các nơi đã lục tục mang cây về dự giải. Thôi thì đủ các hình dáng, đủ các màu sắc, đủ các hương vị, cây to, cây nhỏ, quả ngọt, quả chua… Tiêu Lá là người mang cây đến sau cùng nên giống cây của chàng được xếp ở hàng cuối. Đến sáng ngày thi, Thần Cây râu tóc bạc trắng, tươi cười từ trên núi cao đi xuống. Thần rất vui mừng vì kỳ thi này tất cả ba mươi sáu người con của Thần đều đủ mặt và người nào cũng đều mang những giống cây mới về dự. Thần Cây dừng lại trước từng giống cây một, nghe từng người dự giải nói về cái hay, cái quý của giống cây mình mới tạo nên. Thần Cây càng xem càng vui, nét mặt cứ rạng rỡ lên vì công trình của các con mình.

Nhưng phải đến lúc đứng trước giống cây rất mới lạ, vừa xinh đẹp, vừa mang đầy tình yêu thương con trẻ của Tiêu Lá, Thần Cây mới ha hả cười to lên và tuyên bố Tiêu Lá được giải nhất. Cây ấy là cây Chuối ngày nay. Nhưng tại sao lại gọi là cây Chuối thì có lẽ vì lần ấy, hỏi xem cây nào được giải nhất, ai cũng đáp: Cây cuối! Cây cuối! (tức là xếp ở hàng cuối) nên sau này đọc chệch ra, tiếng cuối biến dần thành tiếng chuối. Còn vì sao mà những “bàn tay” chuối đến nay không phải chỉ có năm ngón, năm quả mà có khi đếm đến hàng chục, hàng hai chục thì điều ấy rất dễ hiểu: thấy các em ưa thích ăn chuối, nên các bàn tay chuối cứ tự động sinh thêm ngón, thêm quả cho các em vui lòng. Và đó cũng là một cách cây muốn tỏ ra mình rất hiểu bụng người đã tạo nên cây. Đó là lòng yêu con, yêu trẻ của Tiêu Lá, người con út của Thần Cây.

32.Truyện cổ tích Cậu bé thật thà

Cậu bé thật thà  là truyện cổ tích Triều Tiên, ca ngợi đức tính thật thà của một chú bé nhà nghèo đã khiến cho nhà vua cảm phục, nhận làm con để nối ngôi.

  1. Ý định của nhà vua

Ngày xưa, ở một nước nọ có một ông vua rất đỗi hiền từ và thương dân. Ngày đêm nhà vua chăm lo việc nước nên đất nước phồn vinh, muôn dân sung sướng. Được người dân kính mến nhưng vua luôn mang một nỗi buồn trong lòng vì ông đã cao tuổi mà vẫn không một mụn con.

Một hôm, nhà vua nghĩ ra được một kế hay. Sau đó vài ngày, ông bèn triệu tập các quan đến và truyền phán rằng:

– Các ngươi hãy đem những hạt giống mà ta đã lựa chọn, phân phát cho tất cả nam nữ thanh niên trong nước. Nếu ai trồng được những bông hoa đẹp, ta sẽ chọn người đó làm con.

Nhiều người nô nức đi lĩnh hạt giống vua ban, ai cũng hi vọng mình sẽ trở thành người nối nghiệp đức vua kính mến.

  1. Việc làm của Su-in

Sau khi lĩnh hạt giống về, cậu bé Su-in đem ươm vào một chiếc chậu hoa đẹp nhất của nhà mình. Ước mơ của Su-in là mong mỏi ở chậu hoa kia những mầm xanh sẽ nhú lên, tiếp đến là cây hoa xanh rờn sẽ cho ra những bông hoa diễm lệ nhất.

Su-in chăm chỉ theo dõi những hạt giống của mình. Nhưng ngày lại ngày vùn vụt trôi qua mà chậu hoa của Su-in vẫn chỉ là chậu đất không. Su-in buồn rầu hỏi mẹ:

– Mẹ ơi! Sao hạt giống con ươm không nẩy mầm hở mẹ?

– Con thử đem gieo ra vườn xem sao – Mẹ trả lời.

Nghe theo lời mẹ, Su-in bới những hạt giống trong chậu đem gieo ngoài vườn nhưng kết quả vẫn không như ý muốn của Su-in mong chờ. Một chuỗi ngày trôi đi, Su-in lại đem hạt giống ở vườn ươm vào chậu.

  1. Chú bé thành thật đã được phần thưởng xứng đáng

Ngày đức vua đi chọn hoa đã đến.

Từ bốn hướng, mười phương, biết bao trai gái cùng với những chậu hoa muôn màu muôn sắc trẩy về kinh.

Ai là người sẽ được nhà vua chọn làm con?

Bàn dân thiên hạ mong chờ tin vui. Suốt ruột nhất là những công tử, những tiểu thư con quan hoặc con nhà giàu. Bọn họ cho rằng chỉ những chậu hoa mà họ đưa đến kinh đô mới xứng đáng được lựa chọn.

Đức vua đi chọn hoa và buồn rầu đi giữa rừng hoa trăm hồng nghìn tía với biết bao chậu hoa tươi đẹp rực rỡ. Lạ thay dức vua chỉ lướt rất nhanh hầu như không để mắt tới bất cứ một chậu hoa nào. Đến một góc phố, bỗng nghe nổi lên những tiếng xì xào như chế giễu, chen lẫn với những tiếng quát tháo của quân lính. Đức vua cho hỏi xem có chuyện gì xảy ra. Lính hầu cận cho biết có một cậu bé bê một chậu hoa không có hoa và đứng khóc.

Đức vua truyền cho gọi cậu bé đến, rồi vui vẻ hỏi:

– Cậu bé tên là gì? Tại sao lại bê chiếc chậu hoa không mà khóc?

Su-in trả lời:

– Thưa đức vua, con tên là Su-in. Con buồn vì không trồng được chậu hoa đẹp nên con khóc. Cũng những hạt giống vua ban và con đã chăm chỉ ươm trồng nhưng tại sao không nẩy mầm? Có lẽ trời đã phạt con vì có lần con đã lấy một quả táo ở một vườn nọ mà chưa xin phép chủ vườn.

Đức vua tươi cười ôm lấy Su-in thân mật nói:

– Con rất xứng đáng là con của ta.

Mọi người không khỏi kinh ngạc về quyết định bất ngờ của vua. Một quan cận thần đã mạnh dạn tâu:

– Trình đức vua, trước khi ban phát hạt giống, Người đã hứa sẽ chọn người nào trồng được hoa đẹp nhất làm con, nay đức vua chọn Su-in, tránh sao khỏi sự chê trách.

Đức vua ôn tồn trả lời:

– Các người chưa rõ đầu đuôi sự việc đó thôi. Trước khi ta ban phát hạt giống, ta đã cho đem rang tất cả số hạt giống đó lên, tất nhiên hạt giống đã chín không thể nẩy mầm được thành cây được. Su-in là một chú bé thành thật rất đáng quý nên ta chọn Su-in làm con, thực không còn ai xứng đáng hơn!

Câu chuyện Chú bé thành thật – Truyện cổ tích Triều Tiên

Nguồn: Kể chuyện 1, trang 28, NXB Giáo dục – 1978

33.Mặt trời biết biến hoá

Cô phù thuỷ nhỏ cưỡi chổi bay đến đất nước Hoả Lò. Ở đây nóng bức quá đi mất! Người đây đều trốn cả trong nhà, không dám bước chân ra khỏi cửa.

Cô phù thuỷ vung cây đũa thần, biến thành cây bút vẽ, rồi bay lại gần mặt trời. “Xoẹt. xoẹt.. xot..” Chỉ vài nét bút, mặt trời đã biến thành quả dưa hấu lớn xanh tươi.

Mặt trời dưa hấu toả ra những tia sáng dịu dàng màu xanh nhạt. Người dân trong đất nước Hoà Lò cảm thấy giống như đang được đứng dưới bóng râm của tán cây to, thật là mát mẻ. Cả người lớn và trẻ nhỏ đều chạy ùa ra ngoài chơi.

Loài chuối bàn nhau: “Trên trời đã có mặt trời dưa hấu, vậy tại sao lại không tạo ra một mặt trời chuối nhỉ?” Vậy là loài chuối rủ nhau đi tìm cô phù thuỷ nhỏ.

Cô phù thuỷ nói: “Tôi ngại vẽ tranh lắm. Để tôi niệm thần chú vậy, các bạn muốn có mặt trời chuối, hãy tự mình bay đến chỗ mặt trời nhé!”

Loài chuối vui vẻ đồng ý. Cô phù thuỷ nhỏ vung cây đũa thần, niệm thần chú: “Mặt trời mặt trời, biến biến biến!” Thế là vô số cây chuối bay rào rào về phía mặt trời. Mặt trời dưa hấu đã biến thành mặt trời chuối.

Tuy ánh sáng của mặt trời chuối cũng rất dịu dàng, nhưng vẫn có người kiến nghị: “Mặt trời chuối có màu vàng nhạt, giống mặt trăng quá, khiến chúng tôi không phân biệt được đâu là ban ngày đâu là ban đêm.”

Các loài rau củ ai cũng muốn làm mặt trời rau củ, nên cô phù thuỷ nhỏ lại vung cây đũa thần, lầm rầm niệm chú: “Mặt trời mặt trời, biến biến biến!” Vậy là dựa chuột, bí đao, ớt xanh, đậu đũa, cà tím và cà chua theo nhau bay rào rào lên mặt trời, mặt trời chuối liền biến thành mặt trời rau củ.

Sau này, mặt trời rau củ lại biến thành mặt trời hoa tươi rực rỡ sắc màu, toả hương thơm ngọt ngào xuống đất nước Hoả Lò phía dưới.

Các cậu bé nói: “Mặt trời dưa hấu thật là hay!” Các cô bé lại nói: “Mặt trời hoa tươi đẹp tuyệt vời! Các ông bố bà mẹ nói: “Mặt trời rau củ thật là tốt!” Các cụ ông cụ bà miệng móm mém nói: “Mặt trời chuối thật dịu dàng!” Cô phù thuỷ nhỏ ngẫm nghĩ một lát rồi nói: “Vậy mỗi ngày đổi một mặt trời nhé?”

“Đồng ý!” Mọi người đều vui vẻ reo lên.

Gợi ý

Đây là một câu chuyện tưởng tượng thú vị, kích thích khả năng suy nghĩ và sáng tạo của bé. Bố mẹ có thể hỏi bé xem, nếu được tô màu cho mặt trời, bé thích mặt trời màu gì nhất? Và mặt trời mang màu sắc đó sẽ có đặc điểm thế nào?

34.Bài thơ Mặt trời

Mặt trời là gì thế?

Bi có biết là gì?

Rõ ràng nó biết đi

Mọc lên rồi lặn xuống

Hễ trời mưa nó trốn

Như là chơi trốn tìm

Trốn trong mây im lìm

Miu chẳng thấy đâu nữa!

Mặt trời quả cầu lửa

Cháy đỏ rực quanh năm

Đem nắng xua bóng đêm

Giục mầm non thức giấc!

35.Nàng tiên hoa

Trong mùa xuân, một chú chim sơn ca phát hiện ra một hạt giống lạ lùng trong khe núi: trên lớp vỏ màu đỏ, hình như có một đôi mắt nhỏ đang nhấp nháy.

Chim sơn ca tha hạt giống lạ kỳ đến nhà sóc nhỏ. Sóc đang dựng một ngôi nhà xinh đẹp bằng vỏ cây trên thân cây bạch quả cao lớn. Trên khung cửa sổ của ngôi nhà nhỏ có dải dây leo xanh mướt quấn quanh, trông vô cùng mát mắt.

“Sóc ơi, hãy giữ lấy hạt giống lạ lùng này nhé, có lẽ nó sẽ mang lại cho anh niềm vui đấy!” Chim sơn ca đặt hạt giống xuống bục cửa sổ nhà sóc rồi bay đi,

Sóc nhỏ nhìn hạt giống: trên lớp vỏ màu đỏ, hình như có một đôi mắt nhỏ đang nhấp nháy.

“Thật thần kỳ! Nó còn biết chớp mắt nữa!” Sóc nhỏ reo lên.

Sóc nhỏ lấy một chiếc lá bạch quả làm thành giường cho hạt giống, sau đó đặt chiếc giường lên đám dây leo trên khung cửa, rồi đặt hạt giống lên giường.

Sóc nhỏ vừa đu đưa chiếc giường vừa hát: “Này hạt giống nhỏ, hãy ngủ thật ngon. Khi tỉnh giấc tròn, niềm vui chờ đón!”

“Này bạn sóc nhỏ, hãy ngủ thật ngon. Khi tỉnh giấc tròn, niềm vui chào đón!”

Ồ! Hat giống trên chiếc giường nhỏ cũng cất tiếng hát theo. Trong tiếng ru dịu dàng, sóc nhỏ chìm vào giấc ngủ ngọt ngào. Hạt giống nhỏ cũng ngủ say sưa…

“Dậy thôi, dậy thôi nào!” Bỗng có tiếng gọi vang lên bên tai sóc nhỏ.

A! Trong mớ dây leo xanh mướt ngoài cửa số, có rất nhiều nàng tiên hoa bé Xíu đang nhảy múa.

“Anh sóc ơi, cảm ơn chiếc giường nhỏ của anh, cảm ơn bài hát của anh, chúng em sẽ mãi mãi ở đây với anh!”

Sóc nhỏ vui mừng khôn xiết. Nó nhảy lên khung cửa sổ, hát múa cùng những nàng tiên hoa đáng yêu.

Trò truyện cùng bé

Sóc nhỏ rất yêu thương chăm cho hạt chút giống xinh đẹp, nên hạt giống đã biến thành những nàng tiên hoa đáng yêu, ở lại bầu bạn cùng sóc nhỏ. Sóc nhỏ yêu thương hạt giống một cách vô tư không cần đền đáp, chính vì thế nên sóc nhỏ càng thêm đáng quý. Bé hãy thử chăm sóc một hạt giống nhỏ như bạn Sóc nhé!

 

36.Vè tưới cây

Ve vẻ vè ve

Bài vè tưới cây

Mình cùng lại đây

Chăm cây cho tốt

Cây nhỏ cây to

Cùng nhau tắm mát

Để cây xanh tốt

Làm đẹp vườn trường

Cây cao cây thấp

Ngày càng cao lớn

Bóng mát hàng ngày

Cho lớp thêm đẹp

Cho trường thêm xanh

Thêm xanh thêm xanh.

37.Bác rùa tốt bụng

Ðàn cá diếc mới lớn đang tung tăng bơi lội, nô đùa trong hồ nước. Nhìn cái gì, Diếc con cũng thấy lạ.

Bỗng có bác Rùa từ đâu bơi tới.

Diếc con tròn mắt nhìn. Lạ quá, cùng ở dưới nước mà bác ấy không giống họ hàng nhà cá: cái đầu thò ra, thụt vào. Cái đuôi ngắn ngun ngủn. Cái “nhà” trên lưng thật nặng nề. Lại còn bốn cái chân thô kệch nữa chứ!

Diếc con lại thấy từ bác cá Chép, cá Mè, cá Chuối đến chú Rô, Mương…khi gặp bác Rùa đều chào rất lễ phép, kính trọng.

Diếc con chê bác Rùa không  đẹp. Diếc mẹ biết vậy liền kể:

– Bác Rùa cao tuổi nhất, hiểu biết nhất vùng hồ này. Nhờ có bốn chân, bác Rùa lên được bờ, biết nhiều cảnh, nhiều chuyện trên cạn. Bác rất tốt bụng, hay giúp đỡ người khác.

Buổi chiều kia, Diếc con bơi lửng lơ sát mặt nước, say sưa ngắm lão chim có bộ lông xanh biếc, tuyệt đẹp! Lão bay đứng lại như treo trên không trung, thật tài!

Chợt lão chim rơi tõm xuống nước, rồi lại bay lên ngay. Diếc nghĩ, lão chim cũng nghịch nước! Thoắt cái lão đã đứng như treo trên đầu Diếc con, nhìn Diếc chăm chú.

Bỗng lão chim lao vút xuống đầu Diếc, cùng lúc luồng nước mạnh mang một bóng đen to lớn ào tới, nhấn Diếc con chìm sâu xuống. Diếc con được bác Rùa cứu thoát khỏi lão Bói cá.

Biết chuyện, Diếc mẹ dẫn con đến cảm ơn bác Rùa. Thì ra, chính cái “nhà” nặng nề trên lưng bác Rùa đã che chắn, cứu Diếc con thoát khỏi mỏ lão Bói cá độc ác.

Diếc con rất nhớ ơn bác Rùa. Mỗi lần gặp bác Rùa, Diếc lễ phép chào:

– Cháu chào bác Rùa ạ!

38. Con voi con

Câu chuyện về chú voi con hậu đậu.

Chú voi con, cũng như mọi đứa bé khác, rất tò mò. Chú muốn biết mọi thứ, muốn hiểu ngay mọi sự. Chú rất ngoan, biết vâng lời, nhưng vẫn có một điều khiến mẹ chú phiền lòng: Đó là khi Voi con khi chạy không bao giờ nhìn xuống chân, cứ ngỏng vòi lên như muốn với lên tận trời xanh.

– Mẹ cứ phải dặn con mãi… Thôi được, nếu con thích, cứ nhìn xa, nhưng cũng cần phải nhìn cả xuống chân mình nữa đấy con nhé.

Voi con có một người bạn là một con chim bé tí teo. Chú thích ngồi trên lưng voi. Trong suốt thời gian dạo chơi nó quan sát mọi vật xung quanh và kịp thời phát tín hiệu cho bạn mình những gì nguy hiểm.

Tuy nhiên, một lần voi con vẫn gặp nạn. Chim nhỏ khi đó bay đi đâu, còn voi con mải đuổi theo một con bướm sặc sỡ, bay rập rờn bên dòng suối đục lờ. Bỗng voi con vấp phải gốc cây và mọi việc diễn ra thật bất ngờ, nhanh chóng đến mức chú không kịp hiểu chuyện gì xảy ra. Một ngọn roi quất mặt chú và cùng lúc đó, một đám gì màu hung hung lông lá bờm xờm vọt lên cao.

Voi con chỉ sực tỉnh khi hai chân trước và vòi của nó chìm ngập trong bùn. Nó muốn kêu to lên nhưng chỉ phát ra được những tiếng khàn khàn, yếu ớt giống như ai đó lội ì oạp trong bùn. Bởi vì voi lúc đấy dính đầy bùn rồi.

Sự tình là thế này: voi con bị ngã và va phải lão sư tử đang ngủ. Chúa sơn lâm đã già nua, nghễng ngãng, lão thường ngủ ngày ở bên bờ suối, dưới bóng cây mà không hề nhận thấy voi con chạy lạch bạch đến gần mình. Khi voi con bất thần vấp ngã kềnh lên sư tử, lão hoảng quá quất đuôi bừa một cái, may quá trúng vào kẻ thù rồi, rồi nhảy dựng lên, bay luôn qua suối, rúc đầu vào bụi rậm. Lúc hoàn hồn, lão bỗng phát hiện ra con ngoáo ộp đã làm lão hết hồn kia chỉ là một chú voi con thôi.

Lão sư tử vằn mắt, quật đuôi xuống đất đánh đét một cái, thu mình lại để vồ mồi.

Còn voi con vẫn mắc cạn trong bùn, cố làm sao kêu cứu to để voi mẹ nghe thấy.

May mà chim nhỏ đang ở gần đâu đấy nghe thấy tiếng kêu yếu ớt, nó bay như một mũi tên xé không khí, lao thẳng vào mặt lão sư tử đang giận giữ điên cuồng và mổ liền hai phát vào hai mắt lão.

Chim bé nhỏ cứu thoát voi con. Trong khi sư tử đưa chân chùi nước mắt, voi con kịp rũ bùn ra khỏi vòi, vươn vòi lên cao và kêu rống lên thật to để gọi mẹ mình đến cứu.

Ngay lập tức có một tiếng rống đáp lại, vang lên như sấm. Voi mẹ, đạp nát mọi vật cản trên đường, sầm sập lao đến cứu con. Sư tử thấy tiếng kêu giẫn dữ của voi mẹ không kịp nghĩ ngợi gì, chạy trốn ngay lập tức, nó không dại gì đối đầu với voi mẹ đang lên cơn điên.

Thế là có một chiếc vòi lớn, thân thuộc ấm áp ôm lấy voi con. Chú đang ở trong tình trạng đáng thương thật, từ đầu đến chân lấm lắp toàn những bùn là bùn. Đột nhiên chú cảm thấy bủn rủn, người lạnh toát, cho dù trời đang nóng đến mức đất nẻ toác ra. Voi mẹ tắm rửa cho con thật sạch, kỳ hết lớp bùn dính chặt vào da voi con. Sau đó dùng vòi nhấc con đặt lên lưng mình và đưa voi con về nhà.

Tuy voi con không hề bị mẹ mắng, nhưng từ ngày đó chú tự mình quan sát mọi thứ dưới chân nên không bao giờ bị ngã nữa.

Bây giờ thì voi con đã lớn phổng lên rồi, voi con bây giờ đã trở thành voi to nhất, mạnh nhất trong rừng. Thậm chí voi mẹ so với con mình dường như cũng nhỏ bé đi. Đối với một lực sĩ như thế thì cả sư tử, cá sấu hay bất cứ dã thú nào cũng chẳng có gì đáng sợ nữa.

Nhưng cho dù đã trở thành một tráng sĩ thực sự, voi con vẫn luôn hào hiệp, tốt bụng như ngày nào. Chú thường giúp đỡ các bạn nhỏ hơn và không khi nào để cho các bạn ấy bị bắt nạt nữa.

39.Chim tu hú

Ngày xưa, có một người đàn ông tính tình rất ngay thật song phải cái tật nóng nảy, sôi nổi khiến cho mọi người sống gần lấy làm khó chịu. Người ta đặt cho anh chàng nóng tính tên là Bất Nhẫn.

Một hôm Bất Nhẫn gặp một vị sư già quen biết lâu năm với gia đình, khuyên nhủ anh ta thay đổi tính xấu đã đem lại nhiều sự phiền nhiễu, tai hại cho đời anh. Bất Nhẫn hứa cải đổi, theo lời nhà sư vào ở trong rừng, nguyện ngồi yên trong một trăm ngày không để ý đến mọi việc xảy đến cho mình.

Ban đầu sự có mặt của Bất Nhẫn trong khu rừng vắng vẻ làm cho các loài vật sợ hãi, nhưng rồi thấy êm thắm vô hại, chúng quen dần và xem anh cũng như một khúc cây. Bất Nhẫn lấy làm khốn khổ thấy lũ thú rừng bừa bãi chung quanh mình, song nhớ lại lời nguyện với nhà sư nên anh cũng không tỏ vẻ gì tức giận. Một đôi vợ chồng chim sâu đến làm tổ đẻ ngay ở búi tóc trên đầu, Bất Nhẫn cũng để yên. Được ít lâu chim con nở ra chíu chít.

Một hôm chim mái đi kiếm mồi cho con hơi muộn, đang hút nhụy hoa sen, gặp trời chiều tối các cánh hoa khép lại. Chim mái phải ở lại suốt đêm trong lòng hoa, đến sáng ngày hoa hé nở mới bay ra được. Về đến tổ thấy các con mà chẳng thấy chồng đâu, chim mái nổi cơn ghen tưởng rằng chim trống đã bay đi từ sớm để tìm kiếm vợ khác. Đến khi thấy chồng trở về, chim mái gây sự cãi nhau. Chim trống nói thế nào chim mái cũng không chịu tin, khiến nó phải gọi Bất Nhẫn làm chứng:

– Tôi đã thề với mình là suốt đêm tôi ở nhà ấp ủ cho con, nếu mình không tin lời thì thử hỏi con người bị trời trồng này xem.

Nghe nói thế, Bất Nhẫn không cầm lòng được nữa, lấy tay hất cả tổ chim xuống đất mà rủa:

– Đồ vô ơn khốn kiếp, sỡ dĩ tao chịu ngồi yên như thế này cho chúng mày làm tổ và ăn ở trên đầu trên cổ là vì tao đã có lời nguyện, chứ tao có bị tội trời trồng đâu mà chúng mày dám bảo thế.

Cơn tức giận đã phá hoại cả lời nguyện của Bất Nhẫn sắp thành quả vì anh đã ngồi yên được chín mươi chín hôm.

Thất bại lần này, Bất Nhẫn ra công tìm cách khác để mong đạt được ý nguyện. Nghe trong sách nói ai giúp được người ta qua sông nước ngặt nghèo thì động đến lòng Trời Phật, Bất Nhẫn mới đứng ra làm kẻ chở thuyền. Anh chọn một khúc sông hiểm trở, sắm một chiếc thuyền, tự nguyện chở giúp một trăm người quá giang.

Chỗ sông này vắng vẻ nên ít có người qua lại, song Bất Nhẫn vẫn kiên tâm chờ đợi. Trong vòng một năm anh đã chở được chín mươi tám người qua sông. Chỉ còn có hai người nữa là anh có thể từ giã chốn sông nước đìu hiu, nguy hiểm này. Một hôm, có một người đàn bà cùng đi với một đứa bé đến. Thiếu phụ còn trẻ tuổi có vẻ hách dịch, mới bước xuống thuyền đã lên giọng bảo:

– Bác chở chúng tôi sang bên kia bờ, phải cẩn thận không thì mất đầu, nghe chưa?

Bất Nhẫn từ tốn trả lời để yên lòng khách, thiếu phụ lại giục chèo mau. Chiếc thuyền khó khăn lắm mới vượt qua ba phần sông, sắp đến bờ thì thiếu phụ bỗng kêu lên, buộc phải quay trở lại vì đã bỏ quên gói cơm của đứa con. Bất Nhẫn nghe theo quay thuyền trở lại cho hai mẹ con lên bến. Đợi một lúc lâu, thiếu phụ cùng con trở lại xuống thuyền. Cũng như chuyến trước, thuyền vừa gần qua tới nơi, người đàn bà lại ra lệnh bảo quay trở lại vì đã bỏ quên gói hành lý. Lần này Bất Nhẫn không còn dằn được nữa, tức giận bảo:

– Cô ả này dễ thường quên đến cả đầu nếu đầu không dính chặt vào cổ.

Anh vừa nói xong thì người đàn bà hiện nguyên hình Phật Bà Quan Âm bảo với Bất Nhẫn:

– Thế mà anh cũng nguyện đòi sửa đổi tính nết, cũng đòi tu? Tu hành gì anh, tu hú!

Dứt lời Phật Bà bay lên trời.

Bất Nhẫn buồn rầu thất vọng trở về, đau khổ nhuốm bệnh mà chết, hóa kiếp thành một con chim. Lời nói sau cùng của Phật Bà còn văng vẳng mãi trong trí óc Bất Nhẫn, cho đến khi hóa ra chim rồi, cũng vẫn còn nhắc nhở hai tiếng tu hú.

Lúc Bất Nhẫn gặp Phật Quan Âm là vào mùa vải chín, cho nên mỗi năm cứ đến mùa này người ta thấy giống chim tu hú xuất hiện, não nùng kêu: tu hú, tu hú.

40.Chàng viết mướn thành Phirenzê

Cậu bé là học trò lớp bốn sơ đẳng, quê ở thành Phirenzê mới 12 tuổi, người coi khôi tráng, thông minh, tóc đen, da trắng. Cậu là con đầu lòng một viên ký ga, lương ít, nhà lắm miệng ăn, vì thế sinh kế rất eo hẹp. Cha cậu quí cậu lắm, nhưng đến việc học thì rất nghiêm khắc vì cậu đã lớn, cần phải học gấp cho chóng đủ sức đi làm, kiếm đỡ gia đình.

 

Cha cậu đã có tuổi, lại lo nghĩ nhiều nên trông già xọm. Thế mà ngoài việc sở ra, cha cậu còn nhặt việc ngoài để kiếm thêm và đêm nào cũng thức khuya làm việc.

Ông vừa nhận được việc viết “băng” báo, cứ 500 tờ thì được 3 lira. Nhưng việc này có phần khó nhọc, nên tối đến, lúc cơm ông thường phàn nàn:

– Mắt ta độ này kém quá. Làm việc đêm hại người thực !

Một hôm cậu con nói:

– Thưa cha, để con làm đỡ vì con viết được.

Cha đáp:

– Không. Con còn phải học. Công việc nhà trường còn quan hệ hơn việc viết “băng” nhiều. Cảm ơn con. Cha không muốn thế.

* * *

Biết không thể nào làm lay chuyển được lòng cha. Cậu thôi không nài nữa và nghĩ cách khác.

Một đêm, đợi cho cha viết mỏi tay đi ngủ, cậu khẽ dậy, lần ra phòng giấy, thắp đèn rồi ngồi vào bàn bắt chước lối chữ của cha viết rất nhanh nhẹn. Tập “băng” đã thành đống cao, cậu đếm được 160 tờ. Thế là làm thêm được 1 lira. Cậu nghỉ tay rồi rón rén về buồng ngủ.

Hôm sau cha cậu vui vẻ bảo cậu:

– Giuliô ơi ! Cha còn có sức làm việc hơn là con tưởng. Đêm qua, trong hai tiếng đồng hồ, cha đã viết hơn mọi hôm đến quá một phần ba. Tay ta còn lẹ mắt ta còn tinh.

Giuliô sung sướng, tự nhủ lòng:

– Không những kiếm được thêm tiền, ta còn làm cho cha vui sướng tưởng mình trẻ ra. Ta hãy gắng lên !

Cậu làm như thế luôn một tháng. Thức nhiều sinh mệt. Một tối kia, cậu ngủ gật trong khi học bài.

Hôm sau cha cậu mắng:

 

– Độ này con đổi tính nhiều quá, trước con có thế đâu ! Con nên nhớ rằng tất cả hy vọng của nhà ta đều đặt vào tương lai của con. Cha rất không bằng lòng con.

Bị cha mắng, cậu định từ nay thôi không viết nữa.

Nhưng đến chiều, cha cậu về, vui vẻ báo cho nhà biết rằng tháng này cha cậu lĩnh được 32 lira hơn tháng trước. Cha cậu lại mua một gói kẹo lớn về phân phát cho các con. Các em cậu vỗ tay reo mừng. Thấy thế, cậu lại quả quyết làm như trước và tự nghĩ:

– Ta phải gắng hơn chút nữa ! Ban ngày ta học, ban đêm ta viết để cho cha và các em ta được sung sướng.

Cậu viết như thế luôn bốn tháng. Bốn tháng đêm thức ngày mệt ! Bốn tháng bị cha giày vò hắt hủi.

* * *

Sang tháng thứ năm, cậu quyết lòng nghỉ viết để khôi phục lại tình yêu dấu của cha, nhưng đêm đến, cậu lại nhớ giấc dậy. Cậu muốn nhìn lại lần cuối cùng trong bầu không khí bình tĩnh ban đêm, cái phòng con kia, nơi mà cậu đã làm việc lén trong bấy nhiêu lâu. Đèn thắp, cậu đứng trước bàn nhìn tập “băng” trắng mà cậu sẽ không bao giờ được viết nữa, những tính danh và địa chỉ cậu đã thuộc làu, lòng cậu bỗng thấy bồi hồi. Rồi bất giác, cậu lại ngồi xuống làm việc. Tay cậu đụng rơi quyển sách xuống đất. Cậu rùng mình sợ hãi. Chết ! Cha cậu dậy thì sao ?

Cậu nín thở và lắng tai, nhưng không nghe thấy gì. Im cả ! Cả nhà đang ngon giấc. Cậu yên tâm cầm bút viết lia lịa.

Lúc ấy, cha cậu vẫn đứng sau cậu mà cậu không biết, vì nghe tiếng sách rơi, cha cậu nghe ngóng một lúc lâu rồi rón rén ra. Phải ! Cha cậu đứng đấy mái tóc bạc cúi trên mái tóc xanh ! Phải ! Cha cậu đứng đấy, mắt nhìn ngọn bút lòng cảm thương con !…

Bỗng cậu Giuliô thét lên một tiếng, có hai bàn tay run run ôm lấy đầu cậu.

Nghe tiếng nức nở, cậu biết ngay là cha, liền nói:

– Cha ơi ! Xin cha tha lỗi cho con !

Cha cậu, cúi hôn cậu, nước mắt rỏ cả lên trán:

– Giuliô yêu quí của cha ! Con đừng giận cha nhá ! Cha đã hiểu cả. Chính cha phải xin lỗi con mới phải.

Nói xong, cha cậu ôm cậu vào giường mẹ cậu và bảo:

– Hôn con đi! Đã bốn tháng nay nó không ngủ để làm việc thay ta. Ta đã phụ bạc nó trong khi nó kiếm gạo nuôi cả gia đình!

 

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *