Bao nhiêu tuổi thì bắt đầu dạy con

Hãy dạy con mọi lúc mọi nơi. Người Do Thái nói trẻ em sinh 1 ngày thì dạy con 1 ngày, 2 ngày thì dạy con 2 ngày, dạy con từ khi con còn nằm trong bụng mẹ.

Đã đến lúc cha mẹ nên nhìn nhận, hãy thôi mượn cớ mà phải học cách dạy con có văn hóa. Rất nhiều cha mẹ đã sai ngay từ trong cách nghĩ, nhiều cha mẹ nghĩ rằng con của tôi là nhất, còn tất cả những thứ còn lại đều là hạng bét, con của tôi có quyền làm bất kỳ những gì mà chúng thích dẫu điều chúng làm có ảnh hưởng xấu đến mọi người xung quanh. Đơn giản vì con tôi là trẻ con, trẻ con thì biết gì. Trẻ càng nghịch càng hiếu động bao nhiêu sẽ càng thông minh sáng tạo bấy nhiêu cơ mà?! Phải cho nó nghịch chứ?! Vậy là bố mẹ thả con ra, cho con tự lớn, tự vươn lên như nhành cây ngọn cỏ dại sau bờ tường mà chẳng thèm uốn nắn hay dạy dỗ cho tử tế. Nhưng cha mẹ chẳng thể hiểu một chân lý rằng khi tờ giấy trắng bị nhuốm màu mực đen, việc tẩy xóa và viết lại là vô cùng khó. Thực ra lỗi ở trẻ con thì ít, lỗi ở những người nuôi dạy chúng thì nhiều.

bao nhiêu tuổi thì dạy con

Không thể không thừa nhận rằng phần đông cha mẹ Việt đang cực kỳ yếu kém trong việc dạy con cách cư xử có văn hóa và đúng mực ở chỗ công cộng hay những nơi khác không phải nhà mình. Không ít người chắc chắn đã cảm thấy phát điên khi gặp cảnh trẻ con đùa giỡn ầm ĩ trong quán cafe, chạy nhảy bên bàn ăn, ném đồ chơi vào nồi lẩu,… Cha mẹ khi ấy không những không khuyên bảo con mà còn mượn cớ: Trẻ con mà, cho chúng chơi một chút đi. Trẻ con mà, giữ nó đứng yên một chỗ khó lắm! Trẻ con mà, nó có biết cái gì đâu mà mắng nó. Chính tư tưởng bao che và đổ lỗi cho tuổi tác ấy đã khiến trẻ dần hình thành sự “miễn dịch” với những lỗi lầm của mình. Chúng không cảm thấy hối lỗi, không thấy sợ hãi, và tệ hơn là tần suất và cấp độ của những trò nghịch ngợm ấy sẽ ngày một tăng. Đến một ngày kia, chính bố mẹ của chúng cũng sẽ cảm thấy bất lực trong việc dạy dỗ con mình. Vậy việc của cha mẹ cần làm là gì để dạy dỗ con mình có văn hóa cư xử nơi công cộng hơn?

  • Cho phép trẻ được tự do làm theo ý mình, vui chơi nhưng trong khuôn khổ và giới hạn cho phép. Con sẽ được phép chơi nhưng giới hạn khu vực và không làm ảnh hưởng đến người khác. Cho trẻ quyền quyết định và luôn luôn theo dõi quyết định của chúng.
  • Luôn nhất quán trong cách đối xử và dạy dỗ con. Không áp đặt cách hành xử, thái độ, cảm xúc của cha mẹ lên con. Đừng hôm nay dễ dãi, ngày mai lại nghiêm khắc quá đà. Khi không thấy sự rõ ràng ở bố mẹ, con trẻ sẽ không hình thành sự tôn trọng và sự vâng lời.
  • Đưa ra các thỏa thuận cần thiết với trẻ. Đâu là giới hạn mà trẻ được phép. Nếu vượt giới hạn, phạt là cần thiết. Nếu không, trẻ sẽ không bao giờ biết đâu là giới hạn không được vượt qua. Hãy để con thấy sợ mình, nhưng là sợ sự nghiêm khắc và nhất quán của bố mẹ, chứ không phải sợ cái roi mây.
  • Lập thời khóa biểu cho con, ngay cả khi con chưa đi học. Đừng để con muốn ngủ khi nào thì ngủ, chơi khi nào thì chơi, ăn lúc nào con thích. Lên lịch cho mọi thứ, đưa con vào khuôn phép cũng là cách để con làm quen với tính kỉ luật.
  • Tuyệt đối không quát tháo, không la hét. Vì trẻ sẽ bắt chước y nguyên.
  • Không nhân nhượng với những màn khóc lóc la hét đến khản cổ của trẻ. Chúng sẽ nhận ra tiếng gào khóc của chúng có sức mạnh vô biên và bố mẹ sẽ phải đáp ứng mình vô điều kiện. Cho trẻ quyền được khóc nhưng trước tiên cha mẹ phải quy định với con về việc con có thể khóc nhưng không được ảnh hưởng đến người khác. Chẳng hạn quy định cho trẻ ra sau cửa khóc cho đến khi nào cảm thấy xong thì vào để người khác không bị làm phiền.
  • Khi con làm sai, bố mẹ phải giải thích việc làm của trẻ, phân tích cho trẻ thấy vì sao đó là hành động xấu và lần sao không được như thế nữa, tuyệt nhiên được bênh con theo kiểu “Con còn nhỏ, con chưa biết gì”, đặc biệt khi ở trước mặt trẻ.

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *