TẠI SAO TRẺ ĐẾN TRƯỜNG THÌ NGOAN, VỀ NHÀ LẠI HAY KHÓC LÓC MÈ NHEO

🌈TẠI SAO TRẺ ĐẾN TRƯỜNG THÌ NGOAN, VỀ NHÀ LẠI HAY KHÓC LÓC MÈ NHEO
Gia đình bạn hoặc bạn từng nghe những câu như:
– Nó đi học ngoan lắm, nhưng về nhà thì không nghe lời ai
– Nó đi học sợ cô giáo, chứ ở nhà thì hư
– Nó chỉ sợ cô giáo thôi. Còn không nghe lời bố mẹ
… hay đại loại những câu nhận xét như trên.
Vậy có bao giờ bạn tự hỏi sao thằng con nhà mình nó lạ thế. Đi học ngoan dễ thương bao nhiêu, về nhà “lì” bấy nhiêu không?

Xin giải thích một số lý do cho mẹ
🌈LÝ DO VÌ SAO TRẺ HAY “QUẤY” KHI Ở NHÀ
– Trong giai đoạn 0-6 trẻ phát triển TÍNH TRẬT TỰ rất cao. Trong giai đoạn này trẻ học bằng cách thẩm thẩu như miếng bọt biển. Những ấn tượng ấn tượng này tạo ra một sự lộn xộn trong tâm trí của trẻ và cần được ưu tiên sắp xếp theo trật tự, nhu cầu này cấp bách hơn việc khám phá thêm những kiến thức mới.
+Với trẻ, hôm nay cô đặt bình hoa ở đây, nhưng mai cô thay đổi bình hoa chỗ khác là một sự khó chịu vô cùng lớn, gây ức chế tinh thần của trẻ.
+Hay cái gối của ba mà mẹ lại kê là chuyện không thể chấp nhận được.
+Đôi dép của ba mà sao mẹ lại mượn đi.
+Như con nhà mình, việc dội nước sau mỗi lần đi pupu, pipi là việc của con. Hôm nào mà bố mẹ vội vàng lỡ tay dội là y như khóc như xé gió. Đòi đứng tại đó, pipi cho bằng được 1 lần nữa để dội nước.
– Người lớn vì nhiều lí do mà không hiểu trẻ, coi trẻ là phiền phức rồi lấy đó làm bực dọc mà quên đi sự phát triển và sự thôi thúc từ bên trong con người trẻ.
– Trẻ 0-6 tuổi, nhất là 2-4 ba mẹ phải lưu ý đến vấn đề tính trật tự trong con. Vì giai đoạn nhạy cảm này chính là lúc để hình thành cho trẻ tính ngăn nắp, sắp xếp gọn gàng, biết giữ nguyên tắc về sau. Chính ra, thói xuề xòa của ba mẹ không chỉ làm cho “con người lớn” trong bé khó chịu, mà ảnh hưởng đến cả tính cách ẩu tả, hời hợt của bé về sau.

🌈BÉ ĐẾN TRƯỜNG VUI VẺ, NGOAN, NGHE LỜI CÔ

Bé đến trường bé vui vẻ, hạnh phúc, nghe lời cô là bởi vì
– Môi trường lớp học được sắp xếp bài bản. Vật nào ra vật đó, góc nào ra góc đó. Mọi thứ quen thuộc với con và con cảm thấy Hài Lòng, Bình yên khi ở trường.
Như lớp học của Pi, hôm nào cô đổi bình hoa là Pi sẽ đến hỏi cô bình hoa cũ đâu rồi. Giáo cụ bị mất một mảnh cũng sẽ làm cho ảnh khó chịu, ảnh sẽ đến nói với cô về vấn đề này.
– Giờ giấc trong lớp học bài bản.
8h sáng con sẽ đi ăn, 11h trưa con sẽ tự mình set up bàn ăn. Ăn xong thì đi ngủ. Ngủ xong dậy sinh hoạt,… Mọi thứ đều có tính trình tự, không bị rối loạn, và trẻ cảm thấy an toàn trong một môi trường như vậy.
– Giáo cụ trong lớp từ trường công lẫn trường tư đều được nghiên cứu kỹ để phù hợp với độ tuổi của trẻ. Từ việc lắp cái giáo cụ này thì phải bắt đầu từ đâu, cái nào trước cái nào sau… Không rối loạn như “sọt đồ chơi ở nhà”, mỗi lần tìm cái gì khó vật vã. Đã thế đổ ra sàn còn bị ông bà bô chửi te tua 
– Cô giáo tôn trọng con, cô giáo không làm những chuyện ngẫu hứng, hằm bà lằng trong lớp như Mẹ con đang chiến đấu với cái bếp ở nhà 

Nhắc đến đây lại nói, khi bé còn nhỏ, mỗi lần đi chơi xa về bé lại khóc.

🌈Lý Do Mỗi Lần Đi Chơi Chỗ Lạ Về Là Đêm Con Khóc Như Ai Cấu.

Thực ra thì mình vẫn tin có thờ có thiêng, có kiêng có lành. Lúc bé đi ra đường cũng kỹ lắm. Giờ vẫn kỹ. Mình khuyên mọi người cũng nên kỹ, vì kinh nghiệm của ông bà để lại cũng có nguyên do của nó.
Nhưng xét về mặt khoa học thì có thể giải thích như sau:
Bé đi chơi chỗ lạ, hôm đó, bé nhận được quá nhiều thông tin khác biệt so với căn nhà nhỏ của mình, não bé đang lộn xộn không biết sắp xếp ra sao, không biết để vô cái chỗ nào nên chúng sẽ khó chịu, chúng sẽ khóc, có trẻ thì thao thức cả đêm.
Vậy làm sao để tránh được tình trạng trên
– Bố mẹ phải chuẩn bị tâm lý cho con từ trước đó mấy ngày. Nói với con về nơi sẽ đến, có những gì, con sẽ gặp những ai, con sẽ thấy như thế nào, và bố mẹ sẽ làm gì….
– Khi con đi chơi nơi lạ, hãy cho con tò mò khám phá theo ý của con. Như đến khu vui chơi, con chỉ hứng thú mỗi trò câu cá, hãy cho trẻ thoải mái với trò đó, đừng vội vôi vàng vàng cho con đi hết nơi này đến nơi kia.
– Khi về trên đường, hãy ôn lại với trẻ những việc làm trong ngày mình đã cùng nhau trải qua. Vừa để giúp trẻ ghi nhớ, vừa giúp trẻ sắp xếp lại những gì trong ngày con tiếp nhận được.
🌈VẬY BỐ MẸ NÊN LÀM GÌ ĐỂ CON Ở NHÀ CŨNG NGOAN NHƯ Ở TRƯỜNG?
Thực ra thì “bụt nhà không thiêng” là có thật. Nhưng bố mẹ có thể phát triển Giai đoạn nhạy cảm trật tự cho con bằng cách:
– Các con học bằng cách thẩm thấu; vì vậy NÊN tạo một môi trường ngăn nắp, trật tự, an toàn cho con tại nhà. Hỏi/báo với con khi bố mẹ muốn thay đổi điều gì đó trong nhà, nhất là khi đụng đến đồ đạc, vật dụng của trẻ.
– Trong giai đoạn 0-6 bố mẹ cần hiểu tâm lý của con. Hiểu con, con cần làm cái này cái kia vì bộ não, con người con thôi thúc, chứ không phải do con “hư”, con “quấy”.
– Thiết lập nguyên tắc trong nhà và đảm bảo cả nhà phải cùng nhau thực hiện, không có ngoại lệ cho người lớn và trẻ em. Không có chuyện vì nay, vì tại mà…. Thực ra nhà nào cũng có, ví dụ nhà mình mẹ trùm bừa, nhưng mà hạn chế được lúc nào hay lúc đó.

Chốt lại là,
Như một người thường xuyên bày bừa như mình thì việc gọn gàng ngăn nắp hơi bị khó. Nhưng mà ráng được 5đ để lên lớp vầy. he he

Và hi vọng giúp được các bậc bố mẹ, bớt stress hơn vì không hiểu sao thằng Con nó đi học nửa đường rồi mà không có mắt kính nó vẫn khóc đòi về bằng được. Hay là nó nhớ ra chưa đóng cửa cầu thang mà cứ cà nhì cà nhưa lên đóng cho bằng được, trong khi đó mình thì trễ làm dzồi, lên thế nào cũng bị sếp chửi dzồi.
Hi hi he he

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *